Tao đéo ưa cái trào lưu “rối loạn – disorders” này. Ghét cay ghét đắng. Vì nó là cái cớ hoàn hảo để mày ngồi ỳ ra, không chịu sửa mình. Nghe này, tất cả chúng ta đều có khuyết điểm. Một số thằng như tao còn mang khuyết điểm nghiêm trọng nữa là, nhưng tao không khai ra đâu. Tao biết rõ nó tồn tại, nó khiến tao điên tiết, nhưng tao vẫn vật lộn với nó mỗi ngày.
Giả sử thay vì cố gắng khắc phục, tao ngồi rên rỉ: “Ôi giời ơi, tao bị rối loạn rồi! Tao là nạn nhân của xã hội, tao hổng làm được gì đâu!”. Thế là xong, tao có ngay tấm vé miễn phạt. Mày hiểu vấn đề chưa? Mày bảo mày “rối loạn lo âu”, “rối loạn cảm xúc”, thế còn “rối loạn cái đéo gì cũng không làm” thì sao? Nó chỉ là cái cớ để mày ngồi ườn ra, không chịu vươn lên, không chịu đạt được thứ mày muốn.
Đặc biệt trong xã hội ngày nay, cứ bảo “rối loạn” là được xã hội xoa đầu, thương hại. Cái đó sai bét nhè. Khi mày có khuyết điểm, mày phải vượt qua nó. Mày phải nhận thức: “Ừ, tao kém, tao yếu, tao phải cải thiện.” Nhưng nếu mày bảo mày “rối loạn”, mày có thể ngồi đó rên rỉ, và dùng nó như lá bài miễn nhiệm vụ. Ví dụ, cái trò “rối loạn lo âu”.
Thời tao còn trẻ, chả có cái gọi là “rối loạn lo âu”. Tao chỉ đơn giản là… sợ. Tao sợ đủ thứ trên đời. Hồi tuổi teen, 20 mấy, thậm chí sang 30, tao vẫn sợ. Tao nhớ có lần vào phòng họp, 35-36 tuổi gì đó, tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra, đít thắt lại như vắt chanh. Nhưng tao vẫn bước vào, vẫn trình bày, vẫn làm việc. Vì tương lai tao phụ thuộc vào buổi họp đó. Kết quả? Tao làm tốt, và nó giúp tao tiến xa hơn.
Lo âu là gì? Chỉ là cách nói hoa mỹ của “sợ”. Tao sợ, mày sợ, thằng nào chả sợ. Khi mày bước ra khỏi vùng an toàn, mày sẽ sợ suốt. Nhưng giờ người ta gọi nó là “rối loạn”, thế là mày có cớ để bỏ cuộc: “Ôi, tao bệnh rồi, tao không làm được!”. Đéo nhé! Thời tao, đéo có “rối loạn”, chỉ có “thằng này nhát như cáy”. Và chính nỗi sợ bị gọi là thằng nhát đã đẩy tao tiến lên. Không phải vì tao quan tâm người khác nghĩ gì, mà vì tao không muốn tự coi mình là thằng hèn.
Đây chính là nọc độc của mấy cái “rối loạn”. Nó khiến mày tự lừa dối bản thân. Sâu thẳm, mày biết mày chả có bệnh gì cả. Mày chỉ lười, chỉ sợ, chỉ không muốn làm. Nhưng thay vì thừa nhận, mày vin vào “rối loạn” để trốn tránh.
Rồi xã hội này còn biến những khó khăn tuổi trẻ thành “bệnh lý”. Ví dụ, bao nhiêu bé gái giờ tự nhận “rối loạn giới tính”? Chúng nó chỉ đang trải qua giai đoạn khó chịu với cơ thể mình thôi. Tuổi dậy thì mà, ai chả thấy mình kinh tởm. Tao cũng từng ghét bản thân, giờ thỉnh thoảng vẫn ghét. Nhưng giờ người ta gọi đó là “rối loạn”, rồi kê thuốc, rồi phẫu thuật cắt ku xẻo bướm, thay đổi cơ thể vĩnh viễn. Thảm họa!
Nếu mày nghĩ mày “rối loạn”, hãy nhìn vào gương và hỏi: “Mày thật sự bệnh, hay chỉ đang tìm cớ?”. 99% là mày đang tự lừa mình. Xã hội này đang sụp đổ vì những thằng không dám đối mặt với thực tế. Gọi mọi thứ là “rối loạn” chỉ để trốn tránh khó khăn. Cuộc đời vốn dĩ khốn nạn, phải vượt qua chứ không được ngồi than vãn.
Mày muốn sống sót? Dừng ngay cái trò “rối loạn” lại. Đứng lên, chiến đấu, hoặc chấp nhận làm một thằng thất bại. Lựa chọn là của mày.
