Câu Chuyện Của Mấy Thằng Biết Mình Là Ai
Nghe đây, mấy chú chim non. Có một thứ mà mấy ông cháu suốt ngày nhầm lẫn tóe khói cả đầu, đó là giữa tự nhận thức và tự ti. Hai cái này nhìn thì hao hao nhưng khác nhau như bánh tráng và băng vệ sinh. Một cái giúp mày sống ngầu lòi, cái còn lại kéo mày lún xuống cái kiếp “con tu hú tiềm năng” mà cả đời không ngóc đầu lên nổi.
Tự Nhận Thức Là Biết Mình Là Ai
Tự nhận thức là lúc mày nhìn vào gương, thấy cái mặt tổ bố tổ mẹ của mình, rồi tự nhủ: “Ờ, tao là thằng mặt búng ra sữa, mồm thì thở ra toàn hơi thất nghiệp, nhưng ít ra tao biết cái trán tao đủ rộng để bắt sóng wifi.” Tao đây đều biết điểm mạnh, điểm yếu của mình. Và hay nhất là biết luôn mấy cái lỗ đen kiến thức trong đầu mình, chỗ nào mình ngu thì nhận là ngu. Thế mới là đàn ông thực thụ.
Còn Tự Ti Là Gì?
Tự ti là cái thứ khiến chú em mũi lõ đang đi ngoài đường mà cứ nghe ai bảo: “Ê, hình như mày có cái gỉ mũi kìa!” là mày giật mình như vừa nghe ai nói “Bồ mày đang ôm thằng khác.” Tự nhiên tay cứ đưa lên sờ mũi liên tục như thằng hâm, mà đéo biết là có thật không hay chúng nó trêu mày.
Đấy là lúc não của chú em chuyển sang chế độ “Thằng loser cấp độ cao nhất.” Mày bắt đầu nghi ngờ mọi thứ mày làm. Mày cười mà cũng tự hỏi: “Cười vậy có dở hơi không?”. Mày đi đứng cũng nghĩ: “Sải bước như vậy có giống con chó bị lạc không?”
Mà cái bệnh tự ti này, mấy thằng trẻ tuổi hay dính như ruồi bâu cứt. Chỉ cần ai đó nói này nói nọ mày, là mày tưởng như vừa bị đâm dao vào tim. Cứ sống kiểu đó thì có ngày thần kinh đứt dây.
Khi Bị Gọi Là “Cringe”.
Tao kể mày nghe, dạo nọ có thằng phụ khoa nào đó trên forum nói tao “Cringe vãi nồi!”. Rồi hí hửng tưởng tao đọc được thì sẽ xấu hổ tụt quần, chui gầm giường. Nhưng tiếc là Khầy biết rõ mình cringe. Biết và tự hào luôn.
“Ờ, tao nói nhiều. Tao lải nhải như ông già gào thét ngoài sân: ‘Ra khỏi vườn nhà tao!’. Nhưng sao? Tao biết cái đấy là điểm yếu của tao mà. Tao còn mang nó đi tấu hài mỗi ngày đây nè.”
Chúng nó tưởng chọc quê tao là tao sẽ dừng lại. Nhầm to nha mấy thằng nhóc ! Tao chẳng những không dừng, tao còn chém gió hăng hơn, mạnh hơn, dài hơn.
Ôm Chặt Cactus Của Mày
Đây là bí kíp sống sót dành cho mấy chú nai còn chưa rụng lông: Muốn sống thảnh thơi thì phải ôm chặt cây xương rồng của mình. Nghe đau đấy. Mà đúng thế thật. Cái nhược điểm của mày – chính là cái cây xương rồng đầy gai. Mày mà né nó, là mày sống như thằng bị cụt tay cụt chân mà lúc nào cũng sợ bị móc lò.
Nhưng khi mày ôm nó, thậm chí chấp nhận rằng “Ờ, tao dốt cái này đấy, thì sao?” – mày triệt sản luôn quyền lực của nó. Mày không còn bị nó kiểm soát. Mày kiểm soát nó. Và thế là tự ti cũng sụm bà chè.
Có Nhược Điểm Là Bình Thường
Thằng nào mà bảo mình hoàn hảo là thằng đó chắc chưa dậy thì. Ai cũng có thứ muốn sửa, muốn xóa, muốn chôn sâu không bao giờ nhắc tới. Nhưng quá nhiều nhược điểm là không sửa nổi. Vậy thì sao? Mình sống chung với nó. Mình nhận nó là của mình. Và như thế, nó chẳng còn làm gì được mình nữa.
“Mày bảo tao dốt toán à? Ờ, tao dốt toán thiệt. Nhưng tao biết, tao đang học lại từng con số. Còn mày ngồi đó cười, cười luôn đi, nhưng tao vẫn sống, vẫn đi lên.”
Đàn Ông Là Phải Biết Mình Là Ai.
Nghe rõ đây, các chiến hữu: Một thằng đàn ông đích thực là thằng tự nhận thức được bản thân, nhưng không bị sự tự ti bóp dái. Mày phải là thằng vừa biết mình dở chỗ nào, vừa không để cái dở đó định nghĩa con người mày.
Chứ còn sống mà chỉ lo “Người ta nghĩ gì về tao?” thì thà đội quần đi chơi còn hơn. Tự tin lên, ôm lấy mọi phần méo mó của mình, rồi biến nó thành trò đùa. Khi mày cười trước, đéo ai làm mày xấu hổ được nữa.
Thế nhé, các đồng dâm. Tự nhận thức vào nhé và đừng để tự ti bóp nghẹt cuộc đời mày.
