Này các chiến hữu, các tấm chiếu mới, và đặc biệt là lũ nai đực ngoan hiền hay đòi “an toàn” – ngồi xuống đây, để Khầy kể cho nghe cái chân lý mà thiên hạ vẫn sợ đụng tới: sống mà cứ ôm khư khư cái mộng “bảo vệ”, “an toàn tuyệt đối” là đang tự thiến tinh thần mình đấy!
Mày có để ý không? Phim nào cũng có thằng anh hùng mặt nghiêm trọng nói : “Anh tới để bảo vệ em”. Bảo vệ cái đéo gì? Thường thì chẳng có phản diện nào thực sự xuất hiện đâu. Nhưng thứ thực sự đáng lo là cái tư duy bệnh hoạn: bảo vệ là quan trọng nhất.
Sai! Sai lè ra! Sai vãi nồi!
Bảo vệ, nhất là bảo vệ bản thân, là thứ cuối cùng mày nên lo tới. Vì sao? Vì một khi mày sống chỉ để phòng thủ, là mày đang tự chôn sống mình trong cái vỏ ốc an toàn. Không di chuyển, không va chạm, không phát triển. Mày biến thành cục đá biết thở. Cái kiểu sống đó chỉ dành cho mấy hòn dái mủ, ngồi trong xó nhà mà ôm gối vì quá sợ cuộc đời thôi.
Muốn lớn? Muốn thành người? Muốn thành đại bàng thay vì tu hú? Thì mày phải xông ra ngoài, va chạm, và ăn đập. Đời nó tát vào mặt mày nhiều cú thì mày mới tỉnh. Chứ ngồi nhà ôm gối xem TikTok, học kỹ năng sống qua “memes”, thì chỉ có thành thằng phụ khoa tâm thần.
Không ai học được gì từ chiến thắng. Và càng méo ai học được gì từ sự an toàn. Tất cả tiến bộ của con người là kết quả của việc liều ăn nhiều và thua sấp mặt lồm, nhưng biết đứng dậy và đi tiếp.
Cái “văn hoá an toàn” – tao gọi nó là “bệnh bú mớm tập thể” – đã biến lũ thanh niên thành đám nhũn não, ngồi đó mà mơ tưởng: “Liệu có an toàn không nhỉ? Việc này có rủi ro không nhỉ?”.
Nghe cho rõ: chỉ trẻ con và gái gú yếu đuối mới đòi được bảo vệ liên tục. Đàn ông đích thực – hay ít nhất là cái thứ đang cố gắng thành đàn ông như mày – không được để cảm xúc và nỗi sợ điều khiển đời mình. Không có chuyện “em lo lắng quá, em cần thêm thời gian”. Thêm thời gian là thêm hối hận đấy con trai!
Cứ ngồi đó mà sợ, thì đời mày chỉ còn đúng một món ăn tinh thần: hối tiếc. Và tao thề với mày, hối tiếc là loại cứt tinh thần đắng nhất mà mày sẽ phải nuốt.
Hỏi mày nè: mày muốn tới tuổi 40, 50, nhìn lại và hỏi “Đù má, tao đã làm cái gì với đời tao trong ngần ấy năm qua?”. Hả? Mày muốn thấy thanh xuân trôi tuột qua như nước chảy qua cầu không ? rồi nhận ra mày không làm được con mẹ gì ngoài việc bảo vệ cái mông béo của mày ?
Khầy năm nay sắp 52 cái xuân xanh, mà vẫn nhớ như in một câu chuyện lúc 5 tuổi. 46 năm trôi qua nhanh như một cái búng tay. Ngày hôm nay mày 20 tuổi, ngoảnh đi cái đã 40. Và nếu mày sống bằng sự an toàn, thì những năm tháng ấy sẽ thành rác.
Giờ nghe tiếp chuyện buồn của Khầy nè. Hồi cấp 3, có con nhỏ tên Macarena – trời ơi, con bé nó nóng như nồi lẩu Thái. Da nâu café au lait, tóc xoăn như lò xo, mắt xanh như trời chiều. Thân hình thì như quả bom sex chưa nổ. Và tao? Tao chỉ đứng nhìn. Tao nhát. Tao đéo dám nói chuyện. Tao sợ bị từ chối.
Và mày biết đéo gì không? Nhiều năm sau tao mới biết: nó thích tao! Nó thích tao! Nó bảo: “Hồi đó em thấy anh dễ thương lắm”. Mà tao thì đéo dám mở mồm. Giờ mỗi tuần tao nghĩ về nó ít nhất một lần, trong suốt 35 năm qua.
Đó là hậu quả của việc chọn sự an toàn.
Đó là lý do tao khinh cái văn hóa suốt ngày đòi hỏi “Có an toàn không?”, “Chỗ này có nguy hiểm không?”, “Có chắc là không đau không?”. Đèo mẹ ! mày muốn an toàn tuyệt đối thì vô quan tài nằm đi, kêu ca cái nồi !
An toàn không giúp mày tiếp cận con ghệ mày thích. Nó không giúp mày mở công ty, không giúp mày lên giường với gái, không giúp mày vượt qua giới hạn. Nó chỉ giúp mày ngồi im ở chỗ cũ, rồi chờ ngày chết già.
Còn mày thì sao? Nhiều thằng đang đọc đến đây, và trong đầu vang lên: “Đù má, ông Khầy nói đúng vãi…”. Nhưng rồi sao? Mày vẫn sợ. Vẫn sợ thua, sợ đau, sợ từ chối.
Tốt thôi. Cứ tiếp tục bảo vệ bản thân đi. Rồi đến lúc cơ hội biến mất như con bé Macarena tao từng bỏ lỡ, thì mày sẽ hiểu an toàn là lời nguyền chứ không phải là món quà.
Cuối cùng, nhớ lấy: niềm vui lớn nhất trong đời không đến từ thành công dễ dàng, mà đến từ những lần mày liều, mày gần chết, mày gần chạm tới địa ngục – rồi mày sống sót, chiến thắng và cười vào mặt số phận.
Sống như thế mới gọi là sống. Còn không thì sống làm cái đéo gì ?!
