Đừng Để Mấy Cú Sốc Vặt Định Nghĩa Đời Mày.
Tao kể cho mày nghe chuyện này, đừng có khóc nhé, chuẩn bị sẵn khăn giấy đi. Có bà dì của tao, em ruột của mẹ tao ấy. Dì ấy cỡ sáu chục cái xuân xanh, mà một hôm ngồi nhâm nhi ly vang xong lại kể chuyện đời. Bả kể, hồi nhỏ, tầm sáu bảy tuổi, đang lon ton đi học về thì bị một thằng biến thái khoe hàng. Ừ, cái kiểu thằng mặc áo măng-tô, trần như nhộng bên trong, bung ra một phát là show nguyên con bạch tuộc. Mà biết gì không? Dì tao kể chuyện đó mà cười như trúng số.
Cười lăn lộn luôn mày ạ. Dì tao với bà bạn thân cùng lứa, cũng từng dính quả y chang, mà hai mụ ấy lại thấy mắc cười chết mẹ. Họ tán phét chém gió xong, rồi chuyển qua đề tài khác như không có chuyện gì. Thấy gì không? Đó là hồi xưa. Còn giờ mà chuyện đó xảy ra, lũ mạng xã hội sẽ nhảy dựng lên như bị điện giật, rồi la oai oái “tổn thương tâm lý, tổn thương vĩnh viễn, sang chấn cấp độ vũ trụ”.
Bây giờ người ta thi nhau khoe thương tích tinh thần như huân chương danh dự vậy. Ai mà “bị tổn thương nhiều nhất” thì tự động thành thánh nữ, thành anh hùng cõi mạng. Cái gì cũng “Tôi là nạn nhân. Tôi cũng vậy. Me tooooo!” — nghe xong tao chỉ muốn quăng tất cả bọn nó vào nhà cầu rồi bấm nút !
Nhưng nghe tao nói đây, dì tao với mấy bà bạn không hề bị tổn thương tinh thần nặng nề như mấy đứa Gen Z mũi lõ hay lên TikTok khóc lóc. Mấy bả ổn, tâm thần vững như thành trì. Vì sao? Vì mấy bả chọn không để cái vụ đó điều khiển cuộc đời mình.
Cái then chốt nằm ở đây nè, chú nai à: tổn thương chỉ có sức mạnh khi mày cho nó sức mạnh.
Giờ mày đang sống trong cái thời đại lố bịch, nơi mà càng rên rỉ thảm thiết thì càng được khen. Nạn nhân là vua, là chúa, là thiên thần được phong thánh. Nhưng đừng để tao bắt gặp mày sống kiểu đó, tao tát cho văng răng khôn ra ngoài vũ trụ.
Tao từng nghe một con nhỏ phán xanh rờn: “Không gì tệ hơn bị cưỡng hiếp.” Ờ thì đúng, cưỡng hiếp là hành vi khốn nạn, độc ác, kinh tởm. Nhưng để tao nhắc nhẹ: còn khối cái tệ hơn.
Ví dụ như bị giết nè. Chết rồi thì khỏi cần lo việc bị sang chấn tâm lý luôn. Hay mấy kiểu tra tấn thời Trung Cổ – như bẻ bánh xương sống, móc ruột, tứ mã phanh thây. Mày thử tìm trên Google đi, tao không dám đăng hình đâu.
So với mấy cái đó, cưỡng hiếp dù khủng khiếp nhưng vẫn chưa phải là cái kết thúc cuộc đời mày. Quan trọng là mày đối mặt với nó như nào, chứ không phải nó xảy ra là đời mày đi tong.
Nếu mày để một chuyện thương tổn, – dù to, dù nhỏ – trở thành tiêu đề chính trong cuốn truyện đời mày, thì xong phim. Mày biến thành nạn nhân chuyên nghiệp, không bao giờ ngóc đầu lên nổi, sống mãi dưới cái bóng của một cú sốc trong quá khứ.
Mỗi người ai cũng có một câu chuyện riêng. Nhưng nếu câu chuyện đó chỉ xoay quanh “ôi tôi bị tổn thương nên tôi thế này thế nọ”, thì mày đang sống chán vãi lò, như phim truyền hình Ấn Độ dài tập – toàn drama, không có nổi một đoạn cao trào ra hồn.
Giờ ví dụ nha. Dì tao, nếu lúc đó thấy thằng khoe hàng là đại diện cho “mọi thằng đàn ông trên hành tinh”, rồi cả đời sống trong sợ hãi, nghi kỵ, ghét cay ghét đắng đàn ông… thì sao? Tao nói thẳng: dì ấy giờ chắc đang sống đơn độc trong căn phòng ẩm mốc, ôm 12 con mèo, và đăng những bài với nội dung : “tất cả đàn ông đều là rác” lên khắp ngóc ngách mạng xã hội.
Nhưng không. Dì ấy gặp ông chồng ngon lành cành đào, yêu nhau rồi đẻ vài đứa, sống hạnh phúc tới tận bây giờ. Tại sao? Vì dì không để một thằng biến thái vô danh biến cuộc đời bả thành phim kinh dị. Đơn giản vậy thôi.
Mày thấy không? Nếu cứ nhai đi nhai lại một nỗi đau, thì mày sẽ chỉ sống bằng cái nỗi đau đó. Mày không còn là mày nữa, mày là thằng nạn nhân. Mày sống bị động bỏ mẹ – bị động như cái bóng, không điều khiển được cái quái gì trong đời mình nữa.
Tao nói thiệt, tao không bảo mày quên đi thương tổn. Không ai bắt mày giả vờ như không có chuyện gì. Nhưng mày không được để nó cầm dây cương kéo mày đi như con trâu bị xỏ mũi !
Chuyện tồi tệ đã xảy ra – ok, thừa nhận, xử lý, rồi bước qua. Coi nó như một chương ngắn ngủi trong cuốn tiểu thuyết đời mày. Chứ đừng để nó viết luôn cái kết.
Tưởng tượng tao bị hiếp khi đang viết bài này ! đừng cười, tao biết mày đang cười. Thì đương nhiên là kinh rồi, đúng không? Nhưng việc đó có định nghĩa được tao không? Đéo nhé ! Tao sẽ ghi lại trong tự truyện: “Đang nói đạo lý thì có đoạn kỳ cục chen ngang, nhưng sau đó mình lại tiếp tục như chưa có gì.”
Đó mới là bản lĩnh, là tự chủ, là làm chủ cuộc đời. Còn sống kiểu “ai đó đã làm khổ tôi, tôi không sống nổi”, thì mày mãi mãi là thằng ngồi hàng ghế phụ trong chính cuộc đời mình. Chán bỏ mẹ.
Có những chuyện xảy ra là ngẫu nhiên, vô nghĩa, không báo trước – giống như bị sét đánh hay trượt vỏ chuối ngã cái oành. Không phải cái nào cũng có thông điệp sâu xa đâu. Có khi chỉ là… đen thôi, đỏ quên đi.
Vấn đề là: mày chọn coi nó là gì? Là cột mốc khởi đầu cho một hành trình mới, hay là cái xiềng xích níu mày xuống vũng lầy? Chọn đi.
Nếu mày muốn làm chủ đời mình, thì phải ngừng bú mút mấy câu chuyện đau khổ như sữa mẹ thôi ku ! Tỉnh táo lên, chiến hữu. Khầy không vỗ về đâu !
