Nghe này, các chiến hữu. Trong cái rừng rậm gọi là xã hội này, có một thứ nhãn dán còn độc hơn cả lòng xe điếu Tàu Khựa – đó là cái mác “thằng creepy”. Mà một khi mày bị gắn cái mác đó vào mặt thì thôi, khá là phiền. Nó không phải như kiểu bị gọi là nhát, hay khù khờ đâu – cái mác này á, nó mang mùi nguy hiểm. Nó là cách người ta nói mày có gì đó đen tối, mờ ám trong bụng, một thứ làm người khác thấy ớn lạnh sống lưng.
“Creep” – cái tội không cần bằng chứng.
Ngặt cái là, bị gọi là “creep” thì không có cách nào chứng minh ngược lại được. Vì sao? Vì nó là cảm giác. Mà cảm giác lại là thứ chủ quan vãi cả đạn. Gái nó thấy mày đứng yên cũng có thể bảo mày đáng sợ. Mày không nói gì cũng bị bảo là có ý đồ bậy bạ.
“Ủa, tao chỉ im lặng, tao có làm gì ai đâu?” – sai rồi, chú chim non ạ. Trong cái não bị ám ảnh bởi sự an toàn của tụi nó, im lặng cũng là vũ khí chết người. Một đứa hướng nội như mày mà không “trình làng” cái tâm hồn ra cho thiên hạ kiểm tra, thì tự nhiên tụi nó sẽ lấp đầy cái chỗ trống đó bằng mấy thứ rùng rợn như bọn Hollywood đẻ ra. Và thế là bam, “hắn là một kẻ creepy!”
Xã hội bây giờ là một đống giấy vệ sinh ướt.
Ta nói, cái bệnh ám ảnh an toàn bây giờ nó nặng lắm. Mấy ông tổ ngày xưa đi săn voi, vật sư tử, sống chung với bão tố, lũ lụt còn không sợ. Còn giờ mày chỉ cần cười hơi lệch, nhìn hơi lâu, là tụi nó réo lên “con gái có quyền sợ!”
Ờ thì sợ cũng đúng. Nhưng căn bệnh lệch lạc mang tên ám ảnh an toàn này khiến cả đám thành mấy tờ giấy chùi mông. Chạm nhẹ là rách. Một khi tụi nó cảm thấy mày “không an toàn,” thì tự nhiên cả thế giới quay lưng lại như mày vừa phạm trọng tội vậy.
Đạo đức thời nay: Ai nói gì cũng đúng.
Ngày xưa có nhà thờ, có chuẩn mực, có đúng sai. Còn giờ thì sao ? Đứa nào mở mồm ra cũng sủa :.. “theo quan điểm của tôi.” Vâng, quan điểm cái con cặc. Thằng nào cũng nghĩ mình có chân lý, nên một con ghệ chỉ cần nói “Thằng đó mờ ám, đáng ngờ lắm,” là tự dưng biến mày thành ác quỷ đội lốt người. Mà xui nữa là cái này bất biến. Một khi bị dán nhãn rồi thì không dễ xé đi như xé tem đâu – nó như hình xăm khắc vào não tụi nó luôn.
Người hướng nội – cạm bẫy ngọt ngào của sự thầm lặng.
Tao biết, không phải thằng nào cũng khoái đứng dưới ánh đèn sân khấu. Nhiều đứa chỉ thích ngồi nhâm nhi ly rượu, cười khẩy vào mấy câu chuyện nhạt như nước ốc. Nhưng tiếc là đời không ưu ái cho thể loại trầm mặc. Mấy thằng hướng ngoại – dù có bị nghi ngờ một tí – chỉ cần làm vài trò, kể vài mẩu chuyện vui là thoát án tử hình.
Còn mày, tấm chiếu mới hiền lành, chưa trải đời nhiều hay va chạm xã hội, cứ im im ngồi cười – cái im đó chính là con dao đâm vào cái sự nghiệp giao tiếp của mày. Người ta không hiểu mày, nên họ sợ mày. Và khi một ai đó lên tiếng, “Thằng đó có gì ghê ghê,” thì cả đám hùa theo như chó dí xương.
Giải pháp? Tạo “liên minh chiến lược”.
Tao không nói mày phải biến thành danh hài. Nhưng mày cần kết nối. Và không phải kết nối bừa đâu, mà là với “trung tâm vũ trụ xã hội” – cái thằng được lòng mọi người, hay nói chuyện, giỏi hòa nhập, có tầm ảnh hưởng. Mày bắt chuyện với nó, chia sẻ một chút về bản thân, cho nó thấy mày là một thằng có não, có tim, chứ không phải rô bốt giết người.
Khi cái thằng trung tâm vũ trụ này hiểu mày, nó sẽ là người đầu tiên đập lại mấy con ghệ tào lao chụp mũ mày là đáng sợ. Hắn sẽ bênh mày : “Không đâu, thằng đó hiền mà, chỉ là ít nói thôi.” – thế là xong phim, mày trắng án.
Đừng để bị cô lập.
Cô lập là cái bẫy. Càng bị cô lập, mày càng kỳ quặc. Càng kỳ quặc, thì thiên hạ càng né. Càng bị né, mày lại càng không dám tiếp xúc với ai. Cái vòng lặp hủy diệt này sẽ kéo mày xuống cái bồn cầu xã hội, xả nước một phát là mày lạc lối luôn. Tin tao đi, Khầy đã từng rơi vào cái vòng xoáy này.
Hồi còn học đại học, tao bị đình chỉ một năm, bị xa lánh, bị dán nhãn “thằng quái gở.” Mà thực tế là tao chỉ im lặng thôi. Nhưng cái im lặng đó giết tao từ từ, làm tao mất luôn kỹ năng giao tiếp cơ bản. Tao may mắn có một cái “nút bấm reset game”. Tao chuyển qua California, phải bơi cùng cá mập để theo nghề biên kịch, buộc phải giao tiếp. Mà nhờ vậy, tao lại thoát.
Nhưng không phải ai cũng có cái nút “chơi lại từ đầu.” Nhiều ông cháu không chịu nổi cái cô đơn đó – và tao đã tận mắt thấy một người bạn thân không thoát nổi khỏi cái hố cô lập đó. Hắn ta kết thúc cuộc đời bằng một phát đạn vào đầu. Không phải vì hắn là thứ “đáng kinh tởm”, mà vì thiên hạ gắn mác đó rồi đẩy hắn xuống đáy xã hội.
Bài học: Cởi mở, cầu cứu, và đừng ngại mở lời.
Nếu mày cảm thấy mày đang trượt dốc, đang xa rời xã hội, mày phải lên tiếng. Phải tìm một người, bất kỳ ai, mà mày tin được. Mày nói:
“Tao thấy tao sắp không trụ nổi nữa. Tao chỉ cần có người đi nhậu, nói chuyện vài câu cho tao cảm thấy mình còn là người bình thường.”
Nghe tưởng yếu đuối, nhưng thật ra là dũng cảm. Và mày sẽ bất ngờ khi biết người ta sẵn lòng giúp mày như thế nào. Miễn là mày chân thành, đàng hoàng, thì luôn có cách để kéo mày ra khỏi hố.
Kết.
Gắn mác “creepy hay đáng sợ”, là một hình thức trục xuất xã hội trá hình. Nhưng nguy hiểm hơn cả là khi chính mày tin vào cái mác đó. Đừng để nó định nghĩa con người mày. Và cũng đừng để sự cô đơn biến mày thành đúng những gì tụi nó nghĩ.
Cuộc đời không phải phim ma. Nhưng nếu mày không tỉnh táo, mày sẽ bị biến thành con ma trong mắt thiên hạ thật đấy.
