THA THỨ CÁI CON KHỈ ! 🔊

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Mấy thằng, mấy con dở hơi trên mạng lúc nào cũng rao giảng đạo lý: “Mình phải biết tha thứ, tha thứ là giải thoát, là cao thượng.” Ừ thì nghe có vẻ đạo mạo tử tế đấy, nhưng Khầy nói thẳng là xàm lông hết! Tha thứ lắm vào rồi có ngày mày sẽ thành thằng hề cho người ta đá đít, rồi mày còn phải xin lỗi cái đứa vừa đạp mình.

Giờ mày nghe Trẫm kể cái tình huống như phim con heo pha chính kịch nè: Mày chịch vợ thằng khác. Ừ thì chịch xong rồi, ngon lành rồi, vợ nó thì im như thóc, thằng chồng thì vẫn ngu ngơ tin tưởng vợ như tin mẹ ruột. Rồi tháng năm trôi qua, con ghệ đó vẫn sống với hắn, có khi đẻ thêm vài đứa con, đứa nào của ai thì không biết, chỉ biết là của “một thằng nào đó từng ghé qua”.

Bây giờ mày mới ló mặt lên, ôm mớ tội lỗi trong lòng, rồi chui ra bảo: “Ôi, tôi thấy ân hận quá. Tôi nên nói với hắn, xin lỗi hắn. Tôi muốn hắn biết sự thật.”. Mày nói vậy nghe như thể mày là mẹ Teresa tái sinh. Nhưng tao hỏi thật: Mày làm vậy là vì mày muốn tốt cho hắn hay vì mày muốn nhẹ nhõm lương tâm ?

Mày không giúp gì cho thằng chồng đó cả. Mày chỉ muốn tự xoa dịu cái tội lỗi thối hoắc của mình thôi. Và điều mỉa mai nhất? Mày còn hả hê khi nhìn hắn đau đớn, quằn quại, mất niềm tin vào cuộc đời chỉ để mày vỗ ngực: “Ừ, tao xin lỗi rồi nha, tao nói thật đó. Giờ tao đỡ day dứt rồi.”

Cái kiểu đi xin tha thứ này nó vừa thụ động, vừa ti tiện. Mày làm hại người ta, rồi quay lại “xin lỗi” để làm gì? Để mình thấy đỡ nhục hơn hả? Để làm hắn thành nạn nhân hai lần à? Lần một là bị cắm sừng, lần hai bị nhổ nước miếng vào mặt từ chính cái thằng chịch vợ hắn ?

Tha thứ cái củ bòi !

Tao nói thẳng: mày sai thì mày phải gánh hậu quả. Và một trong những hậu quả đó là cảm giác tội lỗi. Mà cái cảm giác đó, đừng né, đừng chối, đừng chà đạp nó bằng mấy cái lời xin lỗi giả nhân giả nghĩa. Mày ôm cái tội lỗi đó, để nó cào rách lồng ngực mày, để mày nhớ đời mà không tái phạm.

Tao còn nhớ rõ như in hồi tao mới lên năm tuổi rưỡi. Có thằng nhóc tóc đỏ hàng xóm, chubby dễ thương, hiền như cục bột. Khi không có ai, tao chơi với nó bình thường. Nhưng cứ hễ họ hàng tao đến, nhất là mấy đứa anh ngầu ngầu, là tao quay sang bắt nạt thằng nhỏ liền. Coi nó như rác rưởi để thể hiện tao là “dân chơi trong xóm”.

Có một ngày, thằng nhóc nhìn tao mà hỏi: “Tại sao mày chỉ tốt với tao khi không có ai vậy?” Boom. Câu hỏi đó găm vào tim tao như cây đinh đóng thẳng vô sọ. Tao còn nhớ chỗ tụi tao ngồi – cái gò đất nhỏ, trong vườn nhà ai đó, nắng vừa tắt, gió thổi nhè nhẹ. Cảnh tượng rõ như phim. Và cảm giác tội lỗi từ ngày đó, đến giờ gần nửa thế kỷ rồi, vẫn còn nguyên vẹn.

Tao vui vì nó còn ở đó. Vì chính nó giúp tao không bao giờ hành xử như thế nữa. Tao không còn đối xử hai mặt với ai hết. Giờ, nếu tao thấy ai là thằng đần, tao chửi thẳng, dù đang một mình hay giữa đám đông. Còn nếu tao quý ai, thì tao quý thiệt, quý trước mặt lẫn sau lưng. Cảm giác tội lỗi đó – nó là bản năng nhắc nhở, là roi quất vào lưng mỗi lần mày tính làm điều khốn nạn.

Nên mày đừng có xạo xạo bảo tao: “Tôi đi xin lỗi để làm người tốt hơn.” Không có cái đéo gì gọi là “trưởng thành bằng cách quỳ gối trước nạn nhân”. Mày muốn trưởng thành, thì chịu trách nhiệm đi. Gánh cái lương tâm rách nát đó như gánh bao phân, cho nó thúi tới óc mà nhớ.

Và nếu một ngày thằng nào từng đâm sau lưng mày mà quay lại khóc lóc, run rẩy bảo: “Xin ông tha thứ cho tôi.” – thì mày nhớ nhìn thẳng vào mắt nó mà bảo:

“Tao tha thứ cái đéo gì. Mày làm tao tan nát, giờ mày muốn xoa dịu lương tâm mày bằng cách bòn mót chút nhân từ của tao? Đéo có đâu con trai. Tao mong mày thối rữa trong lửa địa ngục. Đừng hòng tìm sự nhẹ nhõm từ tao. Tao sẽ không cứu mày. Tao sẽ khạc vào mặt mày. Và tiện tay, tao còn tặng mày ngón giữa nữa!”

Nhớ nha mấy chú chim non: đôi khi, tha thứ không phải cao thượng, mà là ngu xuẩn. Và cảm giác tội lỗi – chính là thứ duy nhất còn sót lại để con người có thể học được điều gì đó. Gánh nó. Sống với nó. Và đừng bao giờ để nó trở thành cái vé thoát hiểm cho bọn khốn nạn.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết