Chú chim non nào đang mơ mộng về thế giới phẳng, nhân quyền, tình thương mến thương và khẩu hiệu “đa văn hóa là sức mạnh” thì chuẩn bị mà vỡ mộng nhé. Khầy ngồi đây, rót cho các cháu ly sự thật đắng hơn nước ép khổ qua, thối hơn mắm tôm để tắm cho tâm hồn, và chua như cái mặt thằng bị gái đá không lý do. Ok, chịu khó mà nuốt nhá !
Không phải âm mưu, mà là cùng phe ham tiền
Đừng có ngu mà suốt ngày kêu “Alo, có âm mưu gì ở đây không?”. Không có cái hội kín mặc áo choàng đen nào ngồi uống trà rồi chỉ tay vào bản đồ thế giới đâu. Cái gọi là “âm mưu” nhiều khi chỉ là tụi nó – mấy nhóm khác nhau – cùng muốn một thứ: tiền. Tụi nó không hẹn mà gặp, kiểu “Ơ kìa, chú cũng đang phá nát xã hội vì lợi nhuận à? Trùng hợp ghê!”
Ban đầu, tụi này không có rủ nhau đi nhậu để bàn chuyện đâu. Nhưng khi thấy cái kết ngon trước mắt – nhân công rẻ, tăng lợi nhuận, có thêm phiếu bầu – thì chúng nó tự khắc nhập hội. Đúng kiểu “không cần bàn bạc, tự hiểu!”
Di cư hàng loạt: mở màn bằng mấy thằng tài xế Thổ Nhĩ Kỳ
Mọi chuyện bắt đầu hồi tháng 10 năm 1961, ở Tây Đức – một nơi từng bị giã cho te tua trong Thế chiến thứ hai. Lúc đó, tụi tư bản Tây Đức thèm tài xế chở hàng còn hơn thằng chim mốc thèm người yêu. Nhưng đừng tưởng thiếu người là vì không ai lái được. Có chứ! Nhưng phải trả nhiều tiền thì mấy ông người Đức mới lái, mà tụi chủ thì tiếc tiền vãi cứt, thế là họ quay sang rước mấy anh Thổ Nhĩ Kỳ về làm trâu kéo giá rẻ.
Lúc đầu nói là: “Ê mấy ông, qua đây làm có hai năm thôi nha!”. Nhưng chỉ ba năm sau, tụi nó lật kèo, cho mấy ông Thổ ở lại hẳn. Vì sao? Vì tụi chủ tiếc tiền đào tạo người mới, chứ đâu phải vì tình nghĩa anh em cây khế gì cho cam. Tốn 6 tháng huấn luyện, mà chỉ xài được 18 tháng thì tụi chủ khóc bằng tiếng mẹ đẻ mất.
Cả Anh, cả Mỹ, cả Pháp – tất cả cùng ngu vì tiền.
Bên Anh thì cũng rập khuôn: lôi dân từ mấy nước thuộc địa cũ như Ấn Độ, Pakistan qua làm thuê. Lý do? Cũng giống nhau thôi, trả tiền cho dân bản địa không nổi thì nhập dân ngoại vô làm. Miễn rẻ là được.
Bên Mỹ thì lại còn chơi lớn hơn: đổi luật di trú, mở cửa chào đón di dân từ khắp thế giới. Chẳng phải vì yêu thương gì đâu. Là vì tụi chủ doanh nghiệp muốn bóp chết tiền lương, giữ chi phí thấp ớn hồn để mà hốt bạc. Tụi kỹ sư phần mềm H-1B bây giờ cũng y chang. Apple, Google, Facebook, toàn bọn vận động hành lang hùng hục xin thêm visa để rước kỹ sư từ Ấn Độ, Tàu Khựa, Pakistan qua làm… với giá rẻ bèo. Cứ mỗi thằng ngoại chui vào là một thằng Mỹ gốc khỏi mơ đòi tăng lương.
Gốc rễ của cái nát bét: gia đình, văn hóa, và đẻ như máy in.
Khi mấy chú nai nhập cư đã yên vị thì bắt đầu kéo cả đàn sang – vợ, con, họ hàng xa, vân vân. Mấy ẻm không biết tránh thai, hoặc không muốn đi làm do văn hóa – thế là ở nhà để sản xuất công dân. Dăm bữa nửa tháng là thêm vài đứa công dân mới, đẻ liên tục như cây ATM nhả tiền.
Mấy đứa trẻ đó sinh ra là công dân rồi, nhưng cái hồn, cái văn hóa thì khác một trời một vực. Thế nên việc đối đầu là chuyện sớm muộn. Tất cả chỉ vì mấy thằng tư bản không muốn tốn tiền thuê người bản địa.
Và thế là có Brazil – mô hình thí điểm cho thảm họa phương Tây.
Muốn thấy tương lai của các nước phương Tây? Nhìn Brazil đi. Một mớ chủng tộc sống cùng nhau mà ghét nhau hơn ghét bồ cũ cắm sừng. Giai cấp phân tầng, chia bè chia phái, thù hằn sâu sắc. Dân thì sống như trong phim Hunger Games, bọn giàu phải ở biệt thự rào kẽm gai, thuê lính gác như chống zombie. Cái gọi là “dân chủ” hả ? lúc này nghe như chuyện cổ tích !
Ở Chile, nơi Trẫm từng có mặt, cũng na ná như vậy. Da càng trắng, càng được trọng dụng. Càng thổ dân, càng bị đạp xuống đáy xã hội. Mà đấy là còn “chưa đến mức tệ lắm”. Còn Brazil thì sao ? Hết thuốc chữa rồi mấy ông cháu ạ.
Danh tính là cái bẫy ngọt ngào
Tại sao tụi nhập cư không hòa nhập? Vì tụi nó bị dạy là “Đừng hòa tan! Mày là đặc biệt!”. Danh tính dân tộc, nạn nhân tập thể, mấy thứ đó bây giờ thành vũ khí chính trị. Đảng phái cánh tả sướng rơn vì đám nhập cư này trở máy bỏ phiếu cho tụi nó. Cánh tả bỏ rơi giai cấp công nhân luôn, quay qua ôm lấy mấy chú tỵ nạn, mấy nàng hijab.
Kết quả? Xã hội rối như cước. Ai cũng kéo theo một hướng. Thằng thì muốn ăn chay, thằng đòi mổ bò, thằng muốn luật Sharia, thằng đòi tự do thoát y ở công viên. Một đống phe phái sống chung mà ghét nhau tận xương tủy.
Dân chủ không tồn tại trong bãi chiến trường sắc tộc.
Dân chủ cần niềm tin. Khi các ông cháu không tin nhau, thì chúng nó cũng sẽ không tin vào lá phiếu của nhau. Và thế là hết phim. Trẫm nói rồi, đây không phải lý thuyết âm mưu. Đây là thực tế đã được viết từ thời Federalist Papers – 230 năm trước! Người ta đã sợ cái trò chia bè kết phái này từ thời chưa có mạng xã hội.
Và cái kết?
Giải pháp? Đéo có. Trả người nhập cư về à? Về đâu? Về Sudan? Nó sinh ra ở Đức, chứ biết Sudan là cái lề đường nào? Còn kêu hòa nhập? Xin lỗi, tụi nó đã bị nhồi sọ “tự hào dân tộc” suốt mấy chục năm rồi. Bỏ cái danh tính ra à? Khó hơn kêu con ghệ mày tự nhận trách nhiệm !
Thế nên, chỉ còn một lối thoát: nội chiến. Đừng nghĩ là chuyện viển vông. Chỉ cần một cú khủng hoảng kinh tế nữa thôi, là xã hội nổ như pháo Tết. Đừng để mấy thằng “chuyên gia” hứa hão lừa mày. Mấy ông nội đó không tính đến lúc dân đói, không có tiền trả nợ, không có việc làm, bị đẩy ra lề xã hội, bị tước quyền lợi… và cầm dao lên. Lúc đó thì mấy cái “đa văn hóa”, “nhân quyền” chỉ còn là giấy chùi đít.
Bài học hôm nay: Đừng ngu. Cái gọi là “đa dạng là sức mạnh” chỉ thật sự mạnh với tụi vận động hành lang và tụi săn phiếu. Còn với xã hội? Đó là thuốc nổ. Ai phát minh ra quả bom này? Mấy thằng tư bản khôn lỏi bóp cò trước. Rồi Ai chết? Toàn dân thường.
Chú em mũi lõ đọc xong mà còn mơ tưởng tương lai cầu vồng thì thôi, tao xin chịu.
