MÀY KHÔNG THỂ LÀM BẠN VỚI TẤT CẢ 🔊

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

KHÔNG PHẢI AI CŨNG PHẢI THÍCH MÀY.

Nghe đây, chú nai ngây thơ ! Từ thưở còn thơ, mấy ông thầy bà cô trong nhà trường và hội phụ huynh vô tích sự đã nhét vào đầu mày cái tư tưởng màu hồng kiểu: “Phải hoà đồng nhen, phải biết nhường nhịn nhen, ai cũng là bạn nhen.”. Vâng, vỗ tay, nghe có vẻ nhân văn vãi nồi vãi chén ! Nhưng đời không phải cái lớp mầm non do cô giáo Thảo đứng lớp đâu, ông cháu ạ !

🔊

Sự thật là: có những thằng, những con sẽ ghét mày không vì lý do gì hết.

Nó ghét mày vì… mày thở sai cách. Nó thấy tóc mày bù xù. Hoặc đơn giản chỉ vì… mày tồn tại trên cùng quả đất với nó. Vậy đấy, tấm chiếu mới à. Có khi chính mày cũng từng nhìn ai đó mà nghĩ “ôi cái đệch, tao ghét cái mặt thằng này vãi lò ! ” mà chả hiểu vì sao mà, đúng không? Đấy, thì đời nó thế!

Và Khầy nói cho nghe: không phải lỗi của mày! Mà là lỗi của tụi nó ! Tụi nó mới là vấn đề. Trẫm không nói đến kiểu mày cướp bồ người ta hay đốt nhà hàng xóm rồi bị người ta dí. Nếu mày hành xử như thằng phụ khoa thì tất nhiên bị ghét là đúng rồi. Nhưng Trẫm đang nói đến kiểu trong sáng, vô tội vạ mà vẫn bị ghét đó.

Cái thời còn non như trai tơ 18.

Ngày xưa Khầy cũng từng ngu như bò. Hễ gặp ai ghét mình là cố cười, cố bắt chuyện, cố làm bạn, như con thiêu thân lao vào đống cứt chó đang bốc hơi dưới cơn mưa rào. Kết quả? Bị khinh như mảnh giấy vệ sinh sau chầu lẩu. Mỗi lần tao cố làm hài lòng bọn nó, là tao tự gọt đi một tí lòng tự trọng của mình, như cái cục phô mai bị bào nát vụn. Xong lại về ngồi gặm nhấm nỗi nhục, trong lòng thì hỏi “Tại sao chúng nó không thích mình?”.

Vì chúng nó đéo thích mày thôi. Vậy đó. Không cần lý do gì hết !

Đừng có ráng làm hài lòng tụi đã quyết định không thích mày từ đầu.

Biết không, mấy thằng mấy con kiểu vậy, mày có múa may quay cuồng, tấu hài, tặng quà, liếm gót giày tụi nó… thì tụi nó vẫn khinh mày. Mà mày càng ráng làm thân, tụi nó càng thấy mày như con chó hoang liếm dép. Vừa nhục, vừa phí thời gian.

Khầy có kênh YouTube, clip nào cũng có vài bình luận như cái bãi nôn, chửi Trẫm như dì ghẻ chửi nàng Tấm. Mà đù má nó chứ ! Toàn mấy thằng mấy con rảnh háng, sống để ghét người. Trong khi người thích Khầy thì họ xem xong lặng lẽ đi ra chứ chả bình luận gì. Thế nên mày hiểu rồi đó, ai ghét mày thì sẽ làm ồn, ai quý mày thì thường lặng im.

Thế nên… đừng vì mấy đứa ghét mày mà thay đổi bản chất.

Nghe kỹ này : đừng cố biến mình thành con người khác chỉ để được thích. Hồi trẻ, Trẫm từng thử. Cố giả nai, tỏ ra ngoan, nói năng nhẹ nhàng, hy vọng sẽ có thêm người quý mến. Kết quả? Tao tự thấy mình giả tạo như quảng cáo kem trộn, mà vẫn bị ghét như thường. Vì sao? Vì bản chất không đổi được bằng vỏ bọc bên ngoài.

Tuy nhiên, khoan! Cái gì cũng có ranh giới. Có lúc mày cần thay đổi hành vi, chứ không phải thay đổi bản chất. Hai cái này khác nhau như bú và hôn. Nếu mày làm cái gì khiến người xung quanh khó chịu – kiểu nói chuyện như đấm vào tai, hay đeo tất thối đi ăn tiệc – thì phải sửa ! Đó gọi là thích nghi, là tiến hóa, là biết điều.

Còn nếu chỉ đơn giản là “tao ghét mày vì không ưa cái mặt mày” thì kệ con mẹ tụi nó !

Mày cần phân biệt rõ hai kiểu:

  1. Bị ghét vì hành vi hãm lồn → thì phải sửa.
  2. Bị ghét vì chính bản thân mày → thì con mẹ nó chứ, kệ!

Đừng nhầm lẫn. Đừng vừa láo vừa lì rồi bô bô “Tôi sống thật, ai không thích thì bấm nút”, trong khi mày hành xử làm cho ai cũng muốn đấm. Như thế là vô duyên chứ không cá tính. Đấy, làm người thì phải biết điều.

Tóm lại: Không phải ai cũng phải thích mày. Và mày cũng đếch cần họ phải thích.

Cố gắng làm tốt nhất có thể, sống đàng hoàng, ngửi nách mình xem có thúi không, tắm rửa sạch sẽ, đừng mượn đồ không trả – thế là đủ. Còn cái lũ ghét mày vô cớ thì cứ để chúng nó sống trong hố phân của sự cay cú.

Sống đơn giản cho đời thanh thản.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết