Mày không để ý cái mặt mày trông thế nào á? Hết đời đấy con ạ.
Có mấy đứa não cá vàng, mở mồm ra là chửi người khác là “optics cuck” – kiểu khinh bỉ người ta chỉ vì họ quan tâm đến vẻ ngoài, dáng vẻ, hình ảnh của bản thân trước thiên hạ. Nghe là tao đã muốn vả vào mõm rồi. Đúng là loại miệng thúi hơn cái ổ chuột chù, đầu đặc hơn bắp cải Đà Lạt.
Mày nghĩ mà xem, loài người – đúng, cái lũ hai chân hay tự cho mình là thông minh đó – đéo đọc được suy nghĩ của nhau đâu ! Không thể ! Khầy nói thiệt ! Chúng ta bị trời đày. Ông Trời chơi khăm, làm ra một đám hít thở oxi mà không cho khả năng đọc suy nghĩ nhau. Chán ông trời ghê, chơi vậy ai chơi lại?
Vậy là khi gặp nhau, tất cả những gì người ta có thể dùng để đánh giá nhau là ngoại hình, lời nói, thái độ, cách đi đứng, trang phục – gọi chung là vẻ bề ngoài hay vỏ bọc. Giống như giao diện người dùng , mày mà không chăm chút, thì đời mày như cái app lỗi, không ai thèm click vô đâu con trai !
Tưởng ăn mặc như đống rác mà người ta xem mày thiên tài à?
Tao cho ví dụ nhẹ nè. Giả sử mày đi phỏng vấn công việc mơ ước – cái mà mày nghĩ mình sinh ra để làm ấy. Nhưng mày xách đít tới đó như thằng ăn mày: quần đùi rách đít, áo thun dính mồ hôi, đầu tóc như tổ quạ, mũ lưỡi trai bẩn, mặt không cạo râu, hệt như thằng vừa chui ra từ ống cống.
Và mày tự thủ dâm tinh thần kiểu “Vẻ bề ngoài quan trọng đến thế sao ? tao sống thật, tao không đóng kịch”. Ừ thì sống thật đi, rồi xem người ta có cho mày vào vòng hai không? Hay là mày vừa rời phòng phỏng vấn xong, là hồ sơ bay thẳng vào sọt rác?
Giờ tưởng tượng, đối diện mày là thằng khác – Hắn mặc vest thẳng nếp, cà vạt gọn gàng, đầu tóc thơm phức, mặt láng như da em bé và có cùng năng lực với mày, thì ai được chọn? Mày hay cái thằng kia?
“Ủa tại sao vậy?” – Vì vẻ bề ngoài chứ con mẹ gì nữa !
Người ta không nhìn thấy nội tâm mày đâu, họ chỉ nhìn thấy cái vỏ thôi.
Khi mày bước ra khỏi nhà, cái thế giới này nó không biết mày vừa cứu con mèo hoang, vừa nấu cơm cho mẹ, hay đêm qua mày khóc vì thấy đời quá vô nghĩa. Nó chỉ thấy cái bộ dạng của mày. Mày ăn mặc như con nghiện, nó thấy mày là con nghiện. Mày bảnh bao, lịch sự, tự nhiên người ta thấy mày tử tế.
Tao từng sống ở London. Tao đâu có lên đồ chói lóa như mấy thằng sales ô tô mỗi ngày đâu. Tao mặc sơ mi, quần jeans, đôi khi mang sneakers. Nhưng lúc nào cũng có cái áo khoác thể thao đắt tiền khoác bên ngoài. Và lúc nào cũng tươm tất, thơm tho. Vậy là đi đâu người ta cũng mở cửa mời tao vô, không ai hỏi “Ê thằng kia, mày vô đây làm gì đấy?”
Không phải vì tao đẹp trai. Mà vì tao biết chơi cái trò đời ! Tao biết rõ ngoại hình nó là tấm vé thông hành.
Cái câu “Man makes clothes, but clothes make the man” – Loài người tạo ra quần áo, nhưng quần áo làm nên loài người ! nghe quen không? Đấy, nó đúng vãi cứt ra đấy chứ không phải nói chơi.
Vẻ ngoài không chỉ là quần áo – nó là tín hiệu mày phát ra thế giới
Đừng có sống kiểu não cá vàng rồi nghĩ rằng chỉ cần có “nội tâm phong phú” là đủ. Không. Mày cần phát sóng ra cái mày muốn người ta hiểu về mày. Muốn người ta nghĩ mày là thằng đĩnh đạc, biết làm ăn? Vậy thì ăn mặc như vậy, đi đứng như vậy, nói năng như vậy.
Tao giờ ở đây, để tóc dài râu rậm như tướng cướp, vì tao biết ở đây đếch ai quan tâm. Nhưng lúc ở London, đi đến Claridge’s mà ăn mặc như gã ăn mày là bị đuổi ra như chó liền. Chỗ nào chơi luật gì thì mày phải biết mà chơi theo luật đó.
Còn sống kiểu “tao là tao, tao không quan tâm người ta nghĩ gì” ! ok, sống thế cũng được, nhưng mày cũng đừng thắc mắc vì sao người đời khinh mày.
Mày nói gì cũng phải tính toán – vì lời nói cũng là bề ngoài.
Không chỉ quần áo, mà lời mày nói cũng là một phần của vẻ ngoài. Cái mồm mày phát ra cái gì, người ta nghe và đóng khung con người mày dựa trên cái đó. Mày có thể có ý tốt, nhưng nếu nói ngu thì người ta vẫn coi mày như cục cứt. Mày học cao nhưng lúc nào cũng chửi thề, cũng châm biếm một cách cay cú, thì người ta sẽ xếp hạng mày ngang với mấy thằng rapper đường phố.
Đôi lúc mày tưởng mày đang thông minh, nhưng mày quên mất rằng vị trí của mày đòi hỏi sự tỉnh táo và khôn ngoan trong lời ăn tiếng nói. Khi mày có tầm ảnh hưởng, thì mày phải cẩn thận từng chữ mày thốt ra, vì người ta sẽ không tha thứ cho cái mồm đi lạc !
Kết lời !
- Mày không có siêu năng lực đọc tâm trí người khác. Tao cũng không. Người ta cũng không.
- Thế giới này chỉ biết đánh giá mày qua những gì nó thấy được – tức là vẻ bề ngoài.
- Từ cái quần mày mặc, tới cái mồm mày nói, tất cả là tín hiệu. Mày phát ra tín hiệu rác rưởi, mày sẽ bị coi là rác rưởi.
- Nên đừng ngu mà coi thường vẻ ngoài. Hãy luôn biết mình đang đứng đâu, muốn người khác nhìn mình ra sao, rồi cư xử cho chuẩn bài.
Túm váy lại, vẻ bề ngoài là sinh tồn. Ai không hiểu điều đó – thì xứng đáng làm tấm chiếu mới cho cuộc đời chùi chân.
Còn mày – tỉnh chưa hả chú chim non?
