Đàn Ông Đích Thực Không Bao Giờ Làm Cuck.
Có thằng chiến hữu gửi tin nhắn riêng cho tao, kể khổ một câu chuyện nghe xong tao chỉ muốn đập đầu vào tường giùm nó cho nhanh. Thằng này đang cưới vợ—ừ, không phải đang cặp kè gì đâu nha, là cưới đàng hoàng, giấy tờ hẳn hoi, tròn đúng một năm rồi, ở tận cái xứ Bắc Âu lạnh teo. Ổng kể: con vợ nó sau một năm sống chung bỗng dưng bật mode “em muốn tìm hiểu quan hệ đa ái”. Đa ái cái đầu buồi.
Polyamory, còn gọi là Đa Ái ấy hả? Nghe sang mồm vậy thôi chứ hiểu nôm na là: “Anh yêu à, em muốn lên giường với thằng khác nhưng vẫn giữ anh làm con chó trông nhà.”. Mấy cái trò đa ái này xuất phát từ đâu? Từ mấy ông gay, thưa các thể loại trai khờ ! Đừng có tưởng tao kỳ thị, nhưng sự thật là vậy. Gay với nhau, dù có gọi nhau là “chồng chồng vợ vợ” cũng chả thằng nào chịu yên vị với một đứa. Tụi nó đụ như thỏ, xoay tua như chong chóng.
Vấn đề là, cái khái niệm “mở cửa tình dục” ấy không chỉ lan truyền trong giới gay, mà giờ đàn bà cũng hít phải làn khói đó. Tại sao? Vì lũ con gái bây giờ cưới toàn mấy thằng làng nhàng, không ai thèm rờ tới ngoài nó. Mà gái thì, trời ơi, chỉ cần là gái thì tự động có thằng ve vãn. Hai đứa cùng điểm 6 trên thang 10 nhé? Còn thằng 6 điểm thì chả ai rớ tới, gái 6 thì đầy thằng 5, thằng 4, thậm chí thằng 7 cũng muốn thử. Đời nó bất công thế đấy.
Và cái lòng tham mông muội của mấy con ghệ khiến tụi nó lôi “đa ái” ra làm bình phong. Nhưng thảm kịch nằm ở chỗ: thằng đàn ông trong cuộc, vì biết mình chẳng còn cơ hội nào ngon hơn, nên chấp nhận ở lại làm cái bóng, làm cái gối chờ ngày bị kê sừng. Mấy chú nghe Khầy dặn nè: ĐỪNG BAO GIỜ LÀM VẬY. Làm vậy là tự tay cạo sạch danh dự, tưới a xít vào linh hồn, rồi tự chui đầu vô toilet nhấn nút xả.
Mày cho phép vợ mày đi đụ thằng khác à? Ồ, chúc mừng, mày đã chính thức bước vào hội Hội Những Thằng Đội Nón Lá Ngược, hay gọi dân dã là “Cuck” ! Không chỉ mất mặt với thiên hạ, mà mất với cả chính mình luôn.
Giờ lại có phong trào tung hô kiểu “cuck là trí tuệ mới”. Trí tuệ cái con mẹ gì! Chỉ là tụi đàn ông yếu sinh lý tinh thần, sợ mất bồ, sợ ở một mình, nên ngồi bịa chuyện tự hợp lý hóa nỗi nhục mà thôi. Lũ ấy muốn níu kéo một con ghệ mà rõ ràng nó đã bước chân ra khỏi cửa.
Nghe tao này, khi con ghệ bảo mày nó muốn chơi “đa ái”, mày đứng dậy, đập bàn rồi nói thẳng vô mặt nó: “Ờ, em thích chơi nhiều thằng đúng không? Vậy thì biến! Ở đây anh không nuôi thú hoang.”
Không có chuyện “thôi để em thử rồi em quay lại.”. Không có vé khứ hồi cho mày đây hỡi con đĩ. Nếu nó gật đầu rồi biến, hãy mừng cho mày, vì mày vừa thoát khỏi quả bom nổ chậm. Nếu nó ngồi lại, chấp nhận dẹp cái trò đa dâm đi, thì ít nhất nó còn sợ mất mày, và mày giữ được bản lĩnh. Cả hai đường mày đều thắng.
Còn nếu nó dỗi, nó bỏ đi? Mày cô đơn? Ờ, thì sao? Cô đơn còn hơn sống chung với cái xác không hồn. Chứ mày ở lại mà bị cắm sừng công khai thì mỗi lần nó nhắn tin là mày tưởng tượng bồ mày đang ở truồng với thằng khác, thì mày còn là đàn ông nữa không?
Mày sẽ thành trò cười ! Tao đã gặp rồi. Mấy thằng biết vợ nó chơi trai mà vẫn nín nhịn. Đứng cạnh nó, tao thấy như đứng cạnh thùng rác biết nói, có gắn tay gắn chân. Nhìn chán không buồn thương. Cười không nổi, khóc không xong.
Và mày biết không, đàn bà cũng khinh. Nó không thể ướt quần với một thằng yếu xìu như thế. Một thằng không dám bảo vệ ranh giới của mình thì ai dám trao lãnh thổ?
Trái lại, nếu đàn ông cắm sừng đàn bà, người đời còn thương xót phụ nữ, kiểu : “Ôi ! Tội nghiệp chị quá.”. Còn mày, một thằng chồng bị vợ đụ thằng khác mà vẫn cam chịu ? Chúc mừng, mày là tầng đáy xã hội, ngay dưới mấy thằng nghiện và mấy thằng bán bột đậu tăng cơ giảm mỡ dạo.
Lúc đó, đừng hỏi tại sao mày tự thấy mình thấp bé, nhẹ cân, vô giá trị. Đơn giản thôi: vì mày đã cho phép mình bị biến thành giẻ lau nhà cầu. Đừng vin cớ “em cần tình cảm”, “em sợ cô đơn”. Trẫm nói thật, sợ cô đơn mà thành con rối thì thôi ở luôn một mình cho có khí chất.
Nên nhắn gửi đến ông cháu nào đang loay hoay với con vợ đa dâm ở Bắc Âu: Đá nó đi và thẳng thắn như Khầy nè: “Một là ở lại, ngoan. Hai là cút, anh khỏi tiễn.”
Rồi mày sẽ thấy mình ngẩng cao đầu mà đi giữa đời. Và mày biết rõ: À, hóa ra làm đàn ông, chỉ cần biết giữ lấy cái lòng tự trọng là đủ rồi. Chiến hữu chọn đi, làm người hay làm thảm lau chân, hả ?
