PHỤ NỮ VÀ TIÊU CHUẨN KÉP KHI BILL TỚI

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Một cô nàng vừa ca cải lương xong :

“Bởi vì giờ chúng tôi cũng đi làm, đâu còn phụ thuộc vào đàn ông nữa. Khi không còn là vật sở hữu, mắc gì đàn ông phải cố gắng cho chúng tôi? Họ kiểu: ‘Thích đi làm chứ gì? Mời.’ Đàn ông từ xưa đến nay chỉ biết đến tiền của họ. Một khi phụ nữ chấp nhận thực tế rằng đàn ông chỉ coi mình là công cụ tình dục, cô ta mới thật sự bình yên. Mấy bài viết tôn vinh nữ quyền chả hiểu gì cả. Không phải do mascara, son phấn hay Botox; cốt lõi là đàn ông không coi chúng tôi ngang hàng. Dù ăn mặc như ác quỷ hay Mẹ Teresa thì cũng thế thôi, đàn ông không bao giờ đối xử bình đẳng. Hết.”

Nghe xong, tôi thấy cả một sự đạo đức giả và tự suy diễn vô căn cứ. Căn nguyên của cái màn than vắn thở dài này bắt đầu từ một câu hỏi: Tại sao đàn ông ngày nay lại chi li, không chịu vung tiền cho phụ nữ như thế hệ trước? Và cô nàng bắt đầu hằn học rằng giờ đây, muốn đòi một bó hoa từ bạn trai cũng khó như nhổ răng.

Để tôi giải thích điều gì đang xảy ra: Đàn ông ngày nay đang thức tỉnh. Thời gian trôi qua, sẽ ngày càng nhiều người nhận ra cái trò hề của phụ nữ hiện đại. Họ một mặt đòi hỏi đàn ông phải ga-lăng, truyền thống, gánh vác mọi chi phí; mặt khác lại gào lên rằng mình mạnh mẽ, độc lập, không cần đàn ông. “Tôi ủng hộ nữ quyền, tôi là người phụ nữ quyền lực!”. Vừa gáy bẩn xong, khi hóa đơn tính tình ập đến thì họ lại hóa thành con thạch sùng mềm yếu, cần được che chở bởi ví tiền của đàn ông.

Lũ nữ quyền này chỉ làm chiến binh khi thấy có lợi. Nếu chiếc tàu Titanic chìm ngay lúc này, tôi cam đoan không một ai trên tàu thừa nhận mình theo chủ nghĩa nữ quyền. Trong một tòa nhà đang cháy, chẳng cô nào hét lên: “Tôi là chiến binh nữ quyền, hãy để tôi tự sinh tự diệt!”. Mà họ sẽ khóc lóc: “Cứu tôi với, tôi chỉ là một phụ nữ yếu đuối!”

Cô ta quy chụp rằng đàn ông chỉ biết đến tiền. Đúng là sự tự suy diễn lố bịch. Thực tế, chính phụ nữ mới là những kẻ keo kiệt và bủn xỉn nhất trên cái hành tinh này. Họ không bao giờ muốn bỏ ra một xu cho người đàn ông của mình. Họ vơ vét, vun vén cho bản thân nhưng lại kết tội đàn ông tiếc tiền.

Đàn ông chúng tôi không keo kiệt, mà là thực dụng và khôn ngoan. Phụ nữ vung tay quá trán cho bản thân nhưng lại thắt lưng buộc bụng với người khác. Ngược lại, đàn ông sẵn sàng xuống tiền khi thấy giá trị thực sự, thấy một khoản đầu tư sinh lời hay một sự đáp lại xứng đáng. Chúng tôi không sợ tiêu tiền vì chúng tôi biết cách làm ra tiền. Dù có trắng tay, một người đàn ông bản lĩnh vẫn tin mình sẽ kiếm lại được và không bao giờ run sợ. Phụ nữ nhìn chung không có được sự lì lợm và khả năng cày cuốc đó. Nhưng nhớ cho kỹ: Đàn ông chỉ chi tiền khi thấy giá trị, không ai bỏ tiền vào một thương vụ lỗ vốn.

Cái lý lẽ “đàn ông chỉ coi phụ nữ là công cụ tình dục” cũng là sản phẩm của một tư duy lệch lạc. Suy nghĩ tạo ra thực tại. Bạn nghĩ đàn ông chỉ tìm đến bạn vì tình dục, bạn sẽ chỉ hút đúng thể loại đó. Một người đàn ông có giá trị cao, đàng hoàng đến với cô ta vì muốn tìm hiểu – dù cô ta có béo hay có khuyết điểm – nhưng thứ anh ta nhận lại chỉ là sự nghi ngờ, thao túng và hằn học. Kết cục, anh ta ngán ngẩm bỏ đi, còn cô ta lại tiếp tục đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì tự nhìn lại bản thân.

Ngày trẻ, khi đi vũ trường và gặp toàn những kẻ dối trá, tôi không bao giờ vơ đũa cả nắm rằng tất cả phụ nữ đều tồi tệ. Tôi tự nhận trách nhiệm về mình: Do tôi chọn sai môi trường. Tôi chuyển sang những nơi cao cấp hơn, tiếp xúc với những con ghệ chất lượng hơn. Đàn ông nhận trách nhiệm và sửa đổi, còn phụ nữ hiện đại thì đổ hết lỗi lên đầu đàn ông.

Ý cuối cùng của cô ta là môtíp quen thuộc: Đàn ông không coi phụ nữ là ngang hàng vì phụ nữ giờ đã tự chủ tài chính. Nhưng hãy nhìn vào sự mâu thuẫn nực cười này: Vừa gào lên đòi bình đẳng, vừa hằn học vì đàn ông không trả tiền ăn, không mua hoa tặng mình. Vậy rốt cục, cô muốn được đối xử như một người bình đẳng hay muốn sống bám vào sự chu cấp truyền thống của đàn ông?

Hãy chọn một phe thôi: Hoặc là sống chuẩn mực nữ quyền, độc lập hoàn toàn; hoặc là trở về với vai trò truyền thống. Không thể nào vừa lên mặt dạy đời về sự độc lập, rồi lại ngửa tay đòi quà cáp, hoa hòe. Một người phụ nữ thực sự độc lập sẽ không đòi hỏi những thứ đó. Nếu thích fair-play, người đàn ông tốt nhất nên ăn tối trước khi đến đón, để cô ta tự trả phần ăn của mình. Đừng có chơi trò bắt cá hai tay: Khi không đi date thì làm chiến binh nữ quyền, lúc có người bao ăn thì lại biến thành “thiếu nữ ngây thơ cần chở che bởi chiếc thẻ tín dụng”.

Nói được thì phải làm được. Đã mặc chiếc áo phông in chữ “độc lập”, đã nói những lời đao to búa lớn thì hãy tự trả tiền cho bữa ăn của mình. Đàn ông ngày nay đã quá mệt mỏi với sự tráo trở này. Thời kỳ của những kẻ lụy tình, mù quáng vung tiền bao cấp cho những ảo tưởng độc lập đang đi đến hồi kết.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết