Tự Quảng Cáo Hay Là Chết Rục Trong Góc Tối.
Nghe này các chiến hữu, tao không phải ngồi đây tấu hài miễn phí vì tao rảnh quá, mà là có lý do cả. Tụi mày chắc cũng từng xem mấy clip của tao trên kênh Youtube, đúng không? Cuối mỗi video, tao làm cái trò ca múa sến súa, “Tao là Matt, chào tạm biệt các chiến hữu từ Garage với chiếc DeLorean thân yêu”. Đấy, tao làm vậy vì sao? Vì tao phải tự lăng xê bản thân mình chứ sao nữa.
Chẳng có ai rảnh háng mà đi quảng cáo giùm tao đâu. Muốn người ta biết đến mình, biết đến thứ mình làm ra đáng giá tới mức người ta chịu móc ví ra trả tiền, thì mình phải chịu khó hót líu lo chứ ! Mà muốn lên tiếng thì phải tự bơm, tự đẩy, tự xài miệng của mình chứ ai làm thay?
Mấy chú nhớ lại đi, vì sao chú biết và nhớ đến cái kênh của Khầy ? Vì tao bảo mày chứ ai. Vì tao tự vỗ ngực giới thiệu. Mày mò vô kênh Youtube của tao, thấy vài cái clip mặn mòi, xong mày lội sâu hơn, và cuối cùng dính chưởng ở mấy đoạn tao tự quảng cáo. Đó, bài học đầu tiên: Phải tự quảng bá.
Muốn bán được bản thân, phải biết mở miệng. Phải nói cho thiên hạ biết mày có gì, và phải nói đúng lúc, đúng người. Ví dụ sáng nay tao dậy sớm, tắm cái cho thơm rồi đi siêu thị mua đồ ăn sáng vì tủ lạnh trống trơn. Trên đường gặp mấy ông bà ngoài đường, mày nghĩ tao có giở bài “chào anh chị, bấm nút like cho kênh của em nha” không? Tất nhiên là không. Vì mấy người đó có biết tao là thằng nào đâu.
Tao chỉ quảng cáo ở đúng nơi – trên những clip miễn phí mà tụi bay hay xem. Đấy mới là chỗ hiệu quả. Chứ ra siêu thị bô bô cái miệng là mất thời gian. Cũng giống như mấy chú đang muốn bán kỹ năng, bán ý tưởng, bán cái đầu thông minh, thì phải xác định: mình đang bán cái gì, và bán cho ai.
Đừng mơ mộng về mấy con yêu tinh cưỡi kỳ lân bay vòng quanh thế giới rỉ tai người đời về mày : “Ê ông ơi, ông Khầy có kênh Youtube hay lắm á, vô coi lẹ”. Không có đâu. Chẳng có thần thánh nào kéo fame cho mày. Tự làm đi. Tự mà lết thân quảng cáo.
Muốn ngóc đầu lên thì phải biết chọn thời điểm nói về bản thân. Ở ngoài đời, cái gọi là “self-promotion” không phải là đăng bài Facebook xàm xí, mà là nói chuyện trực tiếp với mấy ông có quyền quyết định. Mấy thằng nắm số phận mày trong tay – như sếp, khách hàng lớn, nhà đầu tư – đấy mới là đối tượng mày phải cưa đổ.
Lúc gặp mấy ông ấy, mày đừng ngồi đực mặt ra như con cá ngáo. Mày phải tự hỏi: Làm sao gây ấn tượng? Làm sao khiến ổng nghĩ mình ngon? Mình cần nói gì, cho ổng thấy cái gì, làm gì để ổng nghĩ “thằng này xài được”? Phải học cái đó. Với mỗi cuộc gặp quan trọng, mày cần lên kế hoạch để tạo ảnh hưởng.
Nghe có vẻ như nịnh bợ, đúng không? Vì nó chính xác là nịnh bợ. Chuyện tự quảng bá là một nghề vừa bẩn vừa hèn. Nhưng bắt buộc phải làm. Mày phải bợ đít đúng người, mỉm cười đúng lúc, nhẫn nhịn nghe mấy câu đùa nhạt như nước ốc, uống cùng ly rượu đắng, mất hàng tiếng với cái thằng mày không có cảm tình lắm.
Bởi vì nếu không làm thế, đời mày cứ mãi lẹt đẹt. Không lên chức, không tăng lương, không thành công. Ước gì có con quỷ lùn xinh xắn nào đó làm giùm thì tốt biết mấy nhỉ ! Nhưng đéo có đâu ku ! Và sẽ không bao giờ có ! Tự thân vận động đi con.
Có mấy ông tài năng khủng, đầu óc siêu việt, nhưng sống trong cái bóng của mình vì không chịu mở mồm. Không chịu show bản thân, không chịu nịnh ai, không nỡ chịu đựng. Kết quả? Chết dí trong cái xó xỉnh luôn. Làm cái bánh răng trong máy. Nằm im chờ người chọn, không bao giờ nắm được quyền chọn lựa.
Mày không muốn làm cái bánh răng bị động? Thì tự mình nhảy khỏi cái đống linh kiện đó đi chứ, rồi giơ tay lên hét “Ê tao đây nè, tao ngon nè!”. Rồi cho thiên hạ thấy cái giá trị mày mang lại. Người ta mới để mắt.
Mà lạ lùng thay, cái thằng học hành dốt đặc, IQ chạm đáy, làm việc như hạch… lại là cái thằng biết tự đánh bóng bản thân siêu đỉnh. Nó chẳng có cái gì ngoài cái mồm, mà chính cái mồm lại giúp nó leo cao. Nó đi đâu cũng vỗ ngực: “Dự án đó tôi làm chính nha! Không có tôi là chết lâu rồi!”. Dù chỉ 30% sự thật, nhưng mấy câu đó khiến người khác nhớ tên nó. Và thế là nó thành công !
Còn cái ông thiên tài thật sự? Ức chế và cay vãi nồi ! Thấy thằng hãm kia leo lên thì bĩu môi, tự nhủ: “Mình giỏi hơn, thông minh hơn, có năng lực hơn. Tại sao nó lên mà mình thì không?”. Vì mày câm như hến, mày không biết quảng bá. Đơn giản vậy thôi.
Muốn có mỡ húp thì phải kêu lên. Ai êm ru như đất thì bị lãng quên là phải. Đời không có chỗ cho mấy thằng nhút nhát. Mày không tự quảng bá mình thì thiên hạ biết mày là ai? Ai tự nhiên phát hiện ra tài năng của mày nếu mày chui xó?
Tao biết, cái trò đi uống rượu với mấy thằng mà mình khinh, phải ráng cười nghe mấy câu đùa nhạt như nước lã… nó khó chịu vãi nồi vãi chén. Nhưng không chịu thì đừng mơ tiến thân.
Mày giỏi? Mày thông minh? Mày tài ba thượng đẳng? Tốt. Nhưng đừng hỏi tại sao mày vẫn thất bại nếu mày không biết cách hô to tên mình giữa chợ đời.
Tóm lại là: Muốn thành công, hãy học cách tự lăng xê bản thân. Đừng đợi ai làm giùm. Đời không ưu ái mấy thằng giỏi mà câm. Đời đưa cơ hội cho mấy thằng biết hét lên “Tao ở đây, nhìn tao đi, và tao rất ngon !”.
