NGUYÊN TẮC VÀ SỞ THÍCH CÁ NHÂN 🔊

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Đừng Nhầm Ngáo Ngơ Giữa Nguyên TắcSở Thích.

Ngồi xuống đi các chú chim mốc. Hôm nay Trẫm ban phát tí ánh sáng trí tuệ cho các cháu khỏi ngậm lông gà mà sống ảo với mớ nguyên tắc tự sướng của mình nữa. Có mấy thằng trẻ trâu bây giờ suốt ngày rống lên: “Tui không làm cái này đâu, nó đi ngược lại nguyên tắc sống của tui!”. Nghe mà muốn ói cơm.

Mấy chú em chớ có tự thổi kèn đạo đức sớm. Tao nói thật nhé, nhiều thằng tưởng mình đang giữ nguyên tắc, thực chất chỉ đang ôm khư khư cái sở thích cá nhân như ôm gấu bông. Bảo thủ, cứng đầu, rồi lại hô hào như kiểu mình là thánh sống trong đám phàm phu tục tử.

Nghe kỹ đây này, phân biệt nguyên tắc và sở thích cá nhân không khó đâu. Nguyên tắc là cái mày sẵn sàng chết cũng không buông. Còn sở thích thì… thích thì chiều, không cũng chẳng chết ai.

Thí dụ dễ hiểu như sau, mấy ông cháu nghe cho kỹ.

Giả sử mày bảo mày là vegan – ăn chay trường, không đụng gì đến sản phẩm động vật. Nhưng mà mày vẫn hốc phô mai như hạm. Ủa a lo ?! phô mai là sản phẩm từ sữa bò đấy, chú chim non ạ. Thế mày ăn chay kiểu đéo gì kỳ cục vậy?

Đừng lươn lẹo kiểu “Tui không ăn thịt, chứ phô mai thì khác!”. Không, khác cái nồi gì. Mày không phải đang sống theo nguyên tắc, mày đang chọn ăn cái mày thích rồi dựng cái “tôi đạo đức” như dựng lều trại giữa bãi đất trống vậy.

Tao cực ghét mấy thằng vegan ngụy nguyên tắc kiểu này. Mày không ăn thịt vì không thích mùi, chứ có phải vì yêu động vật đâu. Nhưng ra ngoài thì vênh mặt lên “Tui là người sống có nguyên tắc, bảo vệ môi trường, bảo vệ loài bò”. Ừ mày rồi cầm phô mai “double cheese” ngồi hốc như ranh đấy thôi. Cũng vì mày ăn phô mai như hạm mà người ta mới phải hành hạ mấy con bò sữa kìa mày !

Trẫm từng ăn chay cho biết mùi đời. Ăn chay cũng ngon đấy, nhẹ bụng, buổi trưa ăn xong đỡ buồn ngủ. Nhưng tao thích thì ăn, chứ không khoác lên mình cái áo nguyên tắc đạo đức giả tạo. Ăn cái gì là quyền mỗi người, nhưng đừng có làm màu.

Mấy thằng đạo đức giả có ở mọi nơi.

Không chỉ vegan đâu, mấy thằng kiểu “Tao ghét kẻ nói dối!” cũng là dạng lươn lẹo loại nhất. Nói ghét vậy thôi, nhưng dối trá thì chính tụi nó là chuyên gia. Dối việc to có, việc nhỏ cũng không tha. Miệng thì hô hào chống nói dối, nhưng gặp đúng đứa nói dối có lợi cho phe mình thì… ngậm bồ hòn làm ngọt liền.

Thời Bill Clinton bị bóc phốt vụ Monica ấy, biết bao nhiêu thằng đạo đức giả ngồi bênh chằm chặp. “Thì thôi… chuyện riêng tư mà”. Ủa, thế lúc thằng khác nói dối thì chửi vỡ mồm, đến lúc idol của mình bị bắt quả tang thì ngoảnh mặt làm ngơ vậy má ?! Vậy cái “nguyên tắc chống nói dối” của mấy ông cháu nó nằm ở chỗ nào? Trong quần sịp à?

Ai cũng đạo đức giả, chỉ khác là lừa được ai thôi.

Đừng có mở miệng nói “Tao không ưa mấy đứa đạo đức giả!” như thể mày là siêu nhân. Vì thật ra, TẤT CẢ CHÚNG TA đều là đạo đức giả ở một thời điểm nào đó. Có lúc mày lên lớp đạo lý cho người khác, nhưng chính mày cũng đéo sống được như vậy.

Và cái quan trọng hơn: đừng lầm tưởng sở thích cá nhân thành nguyên tắc sống, rồi lôi cái mặt đạo đức ra mà hành hạ bản thân hoặc người khác.

Mày có dám chết vì “nguyên tắc” không?

Quay lại ví dụ vegan – giả sử mày là đứa ăn thuần chay đúng nghĩa. Nhưng đến lúc bác sĩ bảo: “Chú không ăn thịt, chú chết vì thiếu dinh dưỡng thật đấy!”. Thế thì sao? Mày có dám cạp cỏ rồi chết luôn cho trọn đạo đức sáng ngời không ?!

Tỉnh lại đi hòn dái mủ. Mày chết vì không ăn thịt, thì bò ngoài kia vẫn bị giết như thường. Cái chết của mày chẳng thay đổi được gì ngoài việc chứng minh: mày sống ngu vì không hiểu ranh giới giữa nguyên tắc và sở thích cá nhân.

Vấn đề thật sự: Mày không sống theo nguyên tắc, mày sống theo sự tự huyễn.

Đa phần tụi hét lên “tao sống có nguyên tắc” chỉ là mấy đứa nghiện cảm giác vượt trội đạo đức. Nó không thực sự muốn sống tử tế, nó chỉ muốn trông như người tử tế thôi. Để được khen. Để được ngưỡng mộ. Để thỏa mãn cái bản ngã phồng to như lốp xe tải bị bơm quá tay.

Cái bọn mà suốt ngày đòi “sống có nguyên tắc” chính là lũ nghiện việc phô trương đạo đức. Mà khi mày phô trương như thế, nó không còn là nguyên tắc nữa. Nó là sự kiêu ngạo trá hình.

Đặt mọi “nguyên tắc” lên bàn mổ.

Nguyên tắc thật sự thì phải chịu được mổ xẻ. Phải vững như cột điện giữa giông bão. Mày phải lôi nguyên tắc đó ra, xoay đủ 8 hướng gió, giả lập đủ mọi tình huống sống còn mà nó vẫn đứng vững – thì mới xứng gọi là nguyên tắc.

Còn không? Vứt. Vứt mẹ nó đi, vì nó chỉ là sở thích cá nhân đội lốt công lý.

Lời kết từ Khầy.

Chú em, nếu còn trẻ thì đừng sống ảo với “nguyên tắc” mù quáng. Hãy soi chiếu bản thân xem cái gì là niềm tin thực sự, cái gì mình thấy ngon thì mình theo. Đừng gồng quá, đừng ép bản thân thành tượng đài đạo đức, trong khi bên trong chỉ là bức tượng thạch cao rỗng ruột.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết