CÁC CHÍNH TRỊ GIA TÂY PHƯƠNG KHÔNG THA THIẾT GÌ DÂN

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Chính Trị Đâm Sau Lưng Mày Như Một Con Chó.

Nghe này, các chú nai ngơ ngác, tao nói thẳng cho rõ: chính trị gia ở mấy cái xứ “dân chủ phương Tây” đang làm mọi thứ để đạp lên mặt dân, trong đó có mày đấy, hòn dái mủ của nền văn minh. Tao đang nói tới bọn ở Tây Âu, Bắc Mỹ, và bây giờ là cả một mớ ở Nam Mỹ nữa cơ. Đám chính trị tả – hữu tưởng khác nhau, nhưng kỳ thực đang cùng nhảy một điệu tango, cùng đâm dao vào lưng dân để moi lợi riêng.

Nghe cho kỹ, vì tao biết chú em còn thơ ngây: cái gì tốt cho chúng nó thì thường là độc cho dân. Giờ để Trẫm khai sáng cho mày.

Màn đầu: Chính trị cánh tả – từ thương dân đến phũ dân như phủi người yêu cũ

Ngày xửa ngày xưa, bọn chính trị tả từng giả vờ yêu quý tầng lớp lao động, kiểu “chúng tôi vì dân cày, chúng tôi vì công nhân”. Thế là chúng nó cổ vũ cho công đoàn, đàm phán tập thể, phúc lợi, đủ trò bánh vẽ. Công bằng mà nói, hồi ấy chúng nó giúp thật. Đám công nhân lên đời, có xe, có nhà, đẻ vài đứa con mũm mĩm, thành trung lưu lúc nào không hay.

Nhưng trớ trêu thay, khi đã ngồi chễm chệ trên đống tiện nghi, đám công nhân ngày nào lại quay sang bỏ phiếu cho… phe cánh hữu. Tại sao? Vì đám chính trị cánh hữu không thích thay đổi, muốn giữ nguyên hiện trạng – mà đó chính xác là thứ lũ công nhân đã có: một cuộc sống tạm ổn. Đám tả thì muốn thay đổi và cải cách này kia, nhưng đám công nhân lúc này chỉ muốn “đừng đụng vào chén cơm của tao nữa, được không?”

Thế là các chiến hữu áo xanh ngày xưa lật mặt như bánh tráng, bỏ mặc ông anh cánh tả xưa kia từng cõng mình qua đò, chạy sang ôm chân mấy thằng cánh hữu như Reagan hay Thatcher. Và đương nhiên, bọn tả cảm thấy bị cắm sừng, cay cú bỏ mẹ ra.

Màn hai: Chơi chiêu mới – nhập khẩu cử tri

Thất thế với tầng lớp lao động, đám chính trị tả bèn tìm thị trường mới: nhập khẩu cử tri. Tức là: “Ồ, tụi dân bản địa quay lưng với mình? Fine. Vậy thì đem dân mới vào thôi!”

Thế là một cuộc “vận chuyển tình thương” bắt đầu – đám tả mở cửa rước dân từ Trung Đông, Phi Châu, chỗ nào càng khác biệt văn hóa càng tốt. Lý do? Vì mấy cộng đồng thiểu số nhập cư này hay bỏ phiếu theo cụm, theo lời mấy ông thầy cúng, thầy chùa, imam, đại loại là bất kỳ ai đội khăn lên đầu và biết nói to.

Ví dụ? 90% người Pakistan ở Anh Quốc bầu cho đảng Lao Động. Vì imam bảo sao thì làm vậy. Khỏi cần tranh cử gì lằng nhằng, cứ “tạo điều kiện” cho họ vô là có phiếu như cơm bữa.

Đó, chiêu của bọn tả là thế: đa dạng, bao dung, nhập cư – toàn những mỹ từ nghe như nước hoa Pháp, nhưng mục tiêu là tăng lượng cử tri có thể giật dây được. Bọn này không cần đồng hóa, càng không đồng hóa càng tốt. Phân mảnh sẽ dễ chia, dễ trị.

Màn ba: Phe hữu cũng lươn lẹo không kém

Nhưng đừng tưởng phe cánh hữu là thánh thần. Đám đó cũng bẩn như bùn lầy Hà Nội sau mưa.

Phe hữu á? Mấy thằng giỏi giang đâu có thèm chui vô chính trị. Thằng giỏi thì ra ngoài mở công ty, buôn bán, hút máu thiên hạ, chứ đâu thèm lăn vào bãi chiến trường này. Đám chính trị gia phe hữu chủ yếu là hàng secondhand – lũ thất bại trong kinh doanh, rớt khỏi top đầu, bèn chạy qua làm đầy tớ cho các đại gia thật sự.

Mà đại gia thì cần gì? Tiền. Nhiều tiền. Lợi nhuận càng to càng tốt. Mà muốn có lợi nhuận, phải giảm chi phí. Mà giảm chi phí nhiều nhất thì cần làm gì? Là giảm tiền công.

Vậy cách giảm chi phí thuê công nhân là gì? Đúng rồi, chú em học nhanh phết đấy: đem lao động giá rẻ từ ngoài vào. Tức là rước người Honduras, Syria, chỗ nào lương bèo bọt là mời vào hết. Nhồi thêm 50-100 thằng là giảm được tiền công của đám lao động hiện có, vì cung vượt cầu.

Giảm chi phí nhân công là tăng lợi nhuận, làm các đại gia vu, là bơm tiền cho chính trị gia cánh hữu tiếp tục làm tay sai.

Còn dân bản địa? Lương giảm, khó tìm việc, xã hội bất ổn. Kệ mẹ chúng mày. Miễn là dòng tiền của anh vẫn chảy vào như sông Hồng mùa nước lũ.

Màn bốn: Tả với hữu – cùng một đám kền kền khoác hai màu áo

Thế là mày thấy chưa, đồng dâm? Bên trái thì nhập cư để có phiếu. Bên phải thì nhập cư để có lời. Cả hai cùng nhau mở cửa biên giới, phất cờ “đa dạng, bao dung” như thể đang thi Hoa hậu Hoàn vũ. Kết quả? Dân bản địa lãnh đủ.

Cộng đồng đa sắc tộc sẽ tạo ra nhiều xung đột. Vì mỗi đứa mang theo mớ thành kiến, thù hằn từ quê cũ, rồi đổ lên đầu nhau ở quê mới. Tin tao đi, chỗ nào càng đa dạng, niềm tin cộng đồng càng thấp. Không tin Trẫm à? Lên Google mà gõ: Sự đang dạng làm giảm niềm tin xã hộidiversity decreases social trust. Có cả đống nghiên cứu khoa học đấy.

Mà niềm tin giảm thì tội phạm tăng, hỗn loạn tăng, chia rẽ tăng. Đám chính trị thì làm gì? Có khi còn khích lệ. Vì càng loạn, dân càng sợ. Dân càng sợ thì càng dễ dắt mũi.

Lời kết từ Khầy: Tỉnh đê con tu hú

Khầy nói để mày tỉnh ngộ: lũ chính trị không yêu mày đâu. Chúng nó yêu quyền lực, yêu tiền, yêu mấy đứa vận động hành lang vú to. Mày chỉ là công cụ. Chúng nó không cần mày hạnh phúc, chỉ cần mày im mồm và bầu đúng.

Còn mấy thằng nhập cư ấy à? Không phải tao ghét. Tao chửi là chửi cái hệ thống khuyến khích phân chia, chứ chẳng thúc đẩy hoà nhập. Giữ nguyên văn hóa cũ, chia rẽ cũ, thù hận cũ – thì sớm muộn gì Tây phương cũng mục nát như trái mít thối.

Mày không làm được gì sao ? Chuẩn, chẳng làm được gì đâu. Nhưng ít nhất biết trước còn hơn sống ngu như con gà công nghiệp chờ ngày lên thớt. Nghe tao đi, mày không được quyền ngu.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết