KHI THIÊN HẠ LÀM MÀY THẤY NHỤC NHÃ VÀ TỘI LỖI 🔊

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Đạp Nát Cái Gọi Là “Xấu Hổ”.

Nào, chú em, nói Khầy nghe thử xem đã bao nhiêu lần mày đang làm gì đó, mà chả có gì phạm pháp, chả sai trái đéo gì – thế mà vẫn có thằng lòi mồm ra chửi mày vô đạo đức, kiểu : “mày không biết nhục à?”? Bọn này đúng kiểu: không cấm được thì quay sang chơi bài nhục, bài tội lỗi. Gớm, tưởng cao siêu lắm chứ thực ra là chiêu trò của lũ bất lực.

Cơ mà với tao á hả? tụi nó sẽ bó tay luôn ! Vì sao ư? Vì tao vô liêm sỉ. Đời tao không có cái gọi là “xấu hổ tập thể” hay “văn hóa bịt mồm”. Tao biết tao đang làm gì, và nếu không ai chết, không ai ra tòa, thì tao cứ thế mà làm. Mày hiểu không?

Nếu tụi nó bảo tao: “Mày nên thấy nhục vì hành động của mày!”, tao chỉ “ừ”, rồi… làm tiếp. Làm hăng hơn nữa là đằng khác. Vì tao biết một điều rất cơ bản: cái trò khơi gợi cảm xúc như tội lỗi với nhục nhã chỉ là công cụ điều khiển của lũ bất mãn. Bọn chúng dùng cái đó vì nó hiệu quả, chứ không phải vì nó đúng đắn.

Vũ Khí Của Lũ Nhỏ Mọn: Nhục Nhã và Tội Lỗi.

Nghe đây, chú chim non, cái cảm giác tội lỗi hay nhục là hàng xịn đấy. Có tác dụng rõ ràng luôn, từ thời ông cố còn cởi truồng chạy lông nhông khắp rừng cho tới bây giờ. Xã hội tồn tại là nhờ tổ tiên mình biết xấu hổ, biết sợ bị làng xóm nhổ nước bọt vô mặt. Nhờ vậy mới có luật lệ, mới sống sót qua nghìn năm loạn lạc.

Thế nhưng giờ thì khác rồi. Bây giờ có luật, có quy định. Mày không giết người, không hiếp dâm, không cướp của – thì không thằng nào có quyền gán tội cho mày cả. Mọi thứ ngoài phạm vi pháp luật là vùng xám xã hội, hiểu không? Và vùng xám này chính là nơi tụi đạo đức giả mon men bước vào để gán tội mày bằng mấy trò “shame & guilt – sỉ nhục và gán tội lỗi” rẻ tiền.

Bọn Nó Có Thực Sự Quan Tâm Tới Mày Không?

Không. Tuyệt đối không. Chúng nó chỉ quan tâm tới cảm xúc, quyền lợi và cái thế giới méo mó trong đầu tụi nó. Mày đang làm gì đó khiến nó khó chịu, chạm vào cái tôi mong manh của nó, thế là nó nhảy dựng lên. Chứ nếu việc mày làm mà mang lợi cho nó, mày có chịch chó nó cũng vỗ tay.

Cho nên, khi tụi nó nhăn nhó bảo: “Mày sai quá rồi, mày nên xấu hổ đi!”, thì thật ra tụi nó đang nói: “Mày đang làm điều tao không thích, mày nên ngừng lại đi để tao cảm thấy an toàn với thế giới bé nhỏ và mong manh của tao.”

Hiểu rồi chứ? Vấn đề chả bao giờ là mày sai, mà là mày đang làm thứ mà tụi nó không ưa.

Cách Đạp Đổ Mọi Cảm Giác Tội Lỗi.

Rất đơn giản thôi, hỡi đồng dâm: nghiến răng và lờ đi. Tụi nó nói gì thì kệ mẹ tụi nó. Mày cứ làm tiếp, càng hung hăng càng tốt. Cái cảm giác rờn rợn trong lòng khi bị người khác phán xét – đó là phản xạ cũ kỹ còn sót lại trong bộ não thằn lằn của mày. Hãy đạp nó xuống đất, nhổ vào mặt nó, rồi dẹp qua một bên.

Tao không nói là mày nên trở thành đồ khốn nát không có cảm xúc. Có những lúc mày sai thật, làm người khác tổn thương thật, thì cảm thấy áy náy là đúng thôi. Nếu lỡ làm thì hãy sửa đi, chuộc lỗi và chơi đẹp. Nhưng đừng nhầm lẫn giữa “mình làm điều sai” với “người khác không thích điều mình làm”. Hai cái đó khác nhau vãi lúa !

Bản Lĩnh Là Đây.

Nghe Khầy dặn: đàn ông đích thực – không phải mấy thằng phụ khoa núp váy mẹ – là người kiểm soát được cảm xúc và không để nó làm chủ lý trí. Cái này mới là phân biệt giữa thằng biết nghĩ và thằng sống bản năng. Mày mà bị cảm giác tội lỗi dắt mũi thì mày chỉ là vịt béo cho xã hội vặt lông mà thôi.

Tao cũng từng có lúc thấy tê tái trong lòng khi bị người đời rỉa rói. Nhưng theo năm tháng, tao hiểu rằng: bọn dùng “nhục” và “tội” để ép người khác thay đổi là lũ thất bại yếu đuối. Tao miễn nhiễm với trò đó rồi. Và mày cũng thế, nếu mày trui rèn tinh thần thép từ hôm nay.

Câu Kết : Nhớ Nha, Mày Làm Gì Không Quan Trọng Bằng Ai Đang Phán Xét Mày.

Tụi nó không phải là quan tòa. Tụi nó chỉ là đám người nhỏ mọn, cố gắng kiểm soát thế giới bằng vài lời độc mồm. Đừng để bản thân bị xỏ mũi dắt đi. Mày không phải con chốt thí cho cảm xúc của người khác.

Cho nên, lần tới có thằng nào bảo mày nên biết nhục, nên biết xấu hổ, thì hãy nhìn thẳng vô mắt nó, cười một phát rồi bảo:
“Nhục là cảm giác của mày, không phải của tao. Tao đéo quan tâm.”

Xong quay lưng bước đi, để lại nó chết trong cục tức như con dở hơi.

Vậy thôi. Dứt khoát và đừng ngoái lại.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết