LÚC NÀO ĐÀN ÔNG ĐƯỢC PHÉP KHÓC ?

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Nghe này các chiến hữu, trong cái thời đại mềm yếu này, người ta cứ rêu rao mấy trò “đàn ông khóc lóc là bình thường”, “cứ thoải mái thể hiện cảm xúc đi”. Ôi cái đống phân thối nó chất cao đến mức phải có cánh mới không bị ngộp như lời Michael Herr trong “Apocalypse Now”. Nhưng điểm mấu chốt là này – nghe kỹ vào – mày không được khóc như con nít lên ba. Khóc lóc tùy tiện là mày tự đạp đổ uy tín của chính mình đấy.

Khầy sẽ nói thẳng: Đàn ông có quyền khóc, nhưng phải biết khi nào nên nhỏ nước mắt. Xã hội chúng ta đang sống là cái thứ gì vậy? Nhưng bỏ qua đi, vấn đề là: Mày không được phép khóc nơi công cộng, không được phô bày cảm xúc yếu đuối trước mặt thiên hạ.

Tại sao? Vì chúng ta là động vật của đẳng cấp, của thứ bậc. Mày ở vị trí cao, mày được tôn trọng. Mày ở dưới đáy, mày bị xem thường. Khóc lóc nhè nhẹt là mày tự đẩy mình xuống bậc thấp nhất. Trừ vài trường hợp đặc biệt (sẽ nói sau), còn không thì câm miệng lại, nuốt nước mắt vào trong.

Thời đại của mấy thằng “soy boy” khóc nhè

Cái trào lưu “đàn ông phải biết thể hiện cảm xúc” này nổi lên từ thập niên 70, rồi lan rộng vào những năm 80. Tao còn nhớ hồi xưa, đàn ông phải là phong độ, im lặng, cứng rắn, không than vãn. Còn giờ? Một lũ soy boy khóc lóc như đàn bà, tưởng vậy là “hiện đại”, là “nhạy cảm”.

Mày biết không, ban đầu mấy thằng khóc lóc được khen ngợi đấy. “Ôi anh ấy dũng cảm quá, dám bộc lộ cảm xúc!” Nhưng bí mật là: Gái nó khinh như chó. Đúng vậy, bọn đàn bà bề ngoài vỗ tay khen hay, nhưng trong đầu nghĩ: “Thằng này yếu đuối vãi, mình không muốn ngủ với nó.”

Chúng nó muốn đàn ông phải kiểm soát được bản thân, không phải thứ khóc lóc vì một trận bóng rổ bị thua hay vì bị ghệ đá. Mấy thằng “tôi rất nhạy cảm, tôi biết lắng nghe cảm xúc” cuối cùng bị ế hết – không gái nào thèm dạng háng cho, nhưng vẫn tự lừa dối bản thân rằng mình “tân tiến”.

Vậy khi nào được khóc?

Chỉ có MỘT trường hợp duy nhất: Khi mày đau đớn vì một mất mát quá lớn.

  • Chó của mày chết sau 15 năm bên cạnh? Được.
  • Bạn thân mày qua đời vì tai nạn? Được.
  • Ba mày mất sau cơn bạo bệnh? Được.

Những lúc đó, nước mắt là sự tôn trọng dành cho người đã khuất, không phải biểu hiện của sự yếu đuối. Nhưng nếu mày khóc vì:

  • “Tao cô đơn quá!” → Thằng hèn.
  • “Ghệ tao đá tao!” → Thằng thất bại.
  • “Đội bóng của tao thua!” → Thằng nhạt.

→ Mày đang phô bày điểm yếu, và thế giới sẽ đạp mày xuống bùn.

Đàn ông phải biết giấu nhược điểm

Mày có điểm yếu? Tất nhiên, ai cũng có. Nhưng nhiệm vụ của mày là che giấu nó, không phải khoe ra cho cả thiên hạ chửi. Xã hội này là chiến trường, kẻ nào lộ sơ hở là bị xé xác ngay.

Nếu mày khóc vì yếu đuối, mày sẽ:

  1. Mất đi sự tôn trọng của đàn bà.
  2. Bị đàn ông khác coi thường (dù chúng nó có giả vờ đồng cảm).
  3. Tự ghét bản thân vì đã hạ mình quá thấp.

Tao từng khóc khi Neil Peart (tay trống Rush) chết, vì ổng là thần tượng cả đời tao. Tao không xấu hổ, vì đó là nỗi đau của sự mất mát, không phải của sự yếu hèn.

Khóc cũng phải đúng cách

  • Được khóc: Khi mất người/quá quan trọng.
  • Cấm khóc: Khi thể hiện sự yếu đuối, thiếu kiểm soát.

Đàn ông phải là thành trì, không phải tấm thảm chùi chân cho cảm xúc của người khác. Mày muốn được tôn trọng? Hãy sống cứng rắn. Mày muốn gái theo? Hãy tỏ ra bất cần.

Nhớ lấy, chú em: Nước mắt chỉ có giá trị khi nó rơi đúng chỗ.  Đừng để chúng biến mày thành trò cười.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết