Khầy đây từng trộm cả cửa hàng đĩa nhạc – và đây là bài học xương máu tao dành cho mấy chú em mũi lõ chưa trải sự đời…
Chuyện bắt đầu từ một thằng rapper não phẳng nào đó quay clip khoe khoang việc nó lừa đảo chính phủ trong mấy cái chương trình COVID-19. Xong tự nhiên thằng ngu này bị cảnh sát liên bang đè cổ như bắt gà, vậy là tiêu đời!
Nhắc đến đây, tao chợt nhớ hồi còn là một thằng ranh con 16 tuổi, trong đầu đủ thứ tạp nham, từ mai thúy đến rượu chè, đánh nhau, chơi bời với đám đầu gấu… Và đặc biệt là một vụ trộm khiến tao đến giờ vẫn còn ám ảnh.
Năm 1984, Khầy đã đột nhập vào một tiệm bán đĩa nhạc, cuỗm đi chừng 30-40 cái album rock cứng như Led Zeppelin, Physical Graffiti… cùng mấy chục cuộn băng cát-xét trắng. Tổng thiệt hại cỡ nghìn đô – một số tiền khá chát thời đó. Nhưng quan trọng không phải là tao khoắng cái gì, mà là cách tao thoát tội.
Bài học số 1: Câm như hến là bí kíp sống sót
Mấy thằng bạn hỏi: “Sao mày nhiều đĩa thế?” – Tao bịa luôn: “Bà nội tao cho tiền mua đấy, bà già rồi nên chả biết giá cả!”. Một câu chuyện hoàn hảo, vì đứa 16 tuổi nào có tiền mua cả đống đĩa? Quan trọng là tao chưa bao giờ kể cho ai nghe, kể cả khi say xỉn hay khi bị high.
Thằng rapper ngu học kia bị bắt vì cái mồm. Như câu người Tây Ban Nha hay nói: “Con cá chết vì cái miệng.” Đúng vãi lò ! 90% tội phạm bị lộ không phải vì cảnh sát giỏi, mà vì chúng nó không ngậm được mồm. Lỡ làm gì sai trái, mày phải im re. Khoe khoang chỉ có nước vào tù hoặc bị trả thù.
Bài học số 2: Phủi sạch như chưa từng xảy ra
Tao đột nhập tiệm đĩa không phải kiểu mặt mày trơ trẽn, mà là kiểu “tháo khớp cửa âm thầm như ninja” (chi tiết kỹ thuật tao không tiết lộ). Xong xuôi, tao lắp lại nguyên trạng, chả ai phát hiện ngay. Mãi sau họ mới biết bị mất đồ, nhưng làm gì được? Không camera, không dấu vân tay, không nhân chứng.
Nếu có ai hỏi thẳng: “Mày ăn trộm đĩa à?” – Câu trả lời duy nhất là: “Đéo! Tao không làm thế bao giờ!” Không giải thích dài dòng, không biện minh, chỉ phủ nhận sạch trơn. Dù mày có tội, dù mày xấu hổ, nhưng phải chối bay chối biến.
Bài học số 3: Đời không công bằng, nên đừng ảo tưởng
Tao biết trộm đĩa là sai. Tao cũng hối hận, nhưng không phải vì đạo đức cao siêu gì, mà vì tao sợ. Sợ bị bắt, sợ vạ lây, sợ mất hình tượng “thằng con ngoan” trước mặt bà nội. Bà tao chết đi vẫn nghĩ tao là đứa cháu ngoan hiền, trong khi thực tế tao nhậu nhẹt, chích choác, đánh nhau, trộm cắp từ năm 13 tuổi.
Balzac từng nói: “Đằng sau mọi gia tài lớn đều có một tội ác.”. Mày đọc tiểu sử của bất kỳ kẻ thành công nào, từ tỷ phú đến nghệ sĩ, đều sẽ thấy một giai đoạn họ chơi bẩn: lừa đảo, chèn ép, hoặc thậm chí phản bội bạn bè. Đời là thế – muốn thăng tiến, đôi khi mày phải làm những thứ khiến mày tự ghét bản thân khi nhìn lại.
Im lặng là vàng, nhất là khi mày dính chàm
Tao kể chuyện này không phải để dạy mày trộm cắp, mà để nhắc một sự thật phũ phàng: Nếu mày làm điều gì đen tối, dù là vì bất cứ lý do gì, hãy khóa mồm lại. Khoe khoang chỉ khiến mày thành thằng ngốc, còn im lặng sẽ cho mày cơ hội sửa sai (hoặc tiếp tục trục lợi).
Giờ tao già rồi, không còn trộm đĩa hay đập đầu thiên hạ nữa. Nhưng bài học năm 16 tuổi vẫn theo tao đến tận bây giờ: “Cái miệng hại cái thân” – mày càng nói nhiều, mày càng dễ thành thằng thảm hại. Thế nên, nếu lỡ tay (hoặc lỡ chân) làm chuyện gì tày trời, nhớ kỹ câu thần chú của Khầy:
Câm ! Miệng ! Lại !
