Tao nói thật, mấy con ghệ từng đá mày, từng bỏ mày như bỏ cục shit, từng để mày chết dí một góc, kiểu gì cũng lân la quay lại. Nhưng mà khi nào? Khi mày đã move on, đã quên béng cái mặt nó, đã chẳng còn muốn dính líu gì đến cái cuộc đời của nó nữa. Thế quái nào chúng nó không quay lại lúc mày còn thèm, còn đắm đuối, còn sẵn sàng quỳ xin? Đơn giản, vì lúc đó dễ quá, chán bỏ mẹ, chẳng có thử thách gì!
Mấy em tơ này, tao thề, cứ như có anten siêu âm. Mày vừa mới sống vui vẻ, không thèm ngó ngàng, không like ảnh, không nhắn tin, không xuất hiện, là tự nhiên nó xoắn lên “Ơ, thằng này biến đâu rồi?”. Rồi thấy mày khoe ghệ mới trên Insta, thế là máu ghen bốc lên, móng vuốt vươn ra, cố cào lại chút chú ý từ mày. Cốt lõi là gì? Là vì cái sự công nhận, cái validation chết tiệt ấy! Mấy gã dân chơi thứ thiệt, mấy tay pickup artist lão làng, họ bảo rồi: gái gú nó nghiện sự công nhận như nghiện ma túy. Mày càng không cho, nó càng lao đầu đuổi theo như chó đuổi xương.
Mà bi kịch ở đâu? Ở chỗ mấy thằng đực rựa ngu ngơ, không may mắn được Khầy đây khai sáng. Mấy thằng đó thấy ghệ quay lại là mừng như bắt được vàng, lao vào ôm ấp mà nghĩ “Trời ơi, cuối cùng ẻm cũng cần đến tao!”. Kết quả? Con ghệ nó cười khẩy, “Hừ, thằng này đúng là đồ cùi bắp, dễ dụ vãi!”. Rồi nó lại ghost mày, trả mày về mo, ngồi khóc lóc như trẻ trâu. Tao dạy mày thế này: phải biết lùi lại, chú chim non ạ! Coi cái sự công nhân từ mày phải như củ cà rốt treo lơ lửng, để con ghệ nó đuổi theo mệt nghỉ. Muốn nó đầu tư vào mày, muốn hành nó như nó từng hành mày? Cứ làm thế đi, tùy mày chọn. Còn Khầy, Khầy đây thường chọn next, đá đít ẻm luôn chả thèm dây dưa.
Mấy múi mít từng đá mày, từng bỏ mày, từng coi mày như rác, chúng nó quay lại chỉ để chứng minh một điều: nó vẫn khiến mày quỳ. Chỉ cần mày mềm lòng, mày cho nó cái cảm giác “Haha, thằng này vẫn là con rối của chị!”, thế là xong. Mày out! Mất hết tự trọng, mất luôn cơ hội. Tao nói mày nghe, đừng bao giờ, KHÔNG BAO GIỜ công nhận cho nó. Muốn cưa lại ẻm? khiến ẻm quỳ lạy ? Giữ cái sự công nhận của mày như giữ vàng, để nó chạy theo đến mòn giày. Rồi tự nhiên ẻm sẽ tỉnh ra, “Ơ, thằng này không đùa được, không phải búp bê của chị!”. Lúc đó, ẻm sẽ phải tôn trọng mày, phải nâng level bản thân lên và nghĩ lại, “Đệt, sao ngày xưa chị coi hắn là thằng cùi bắp nhỉ? Hắn là hàng xịn mà!”.
Và rồi, điều kỳ diệu xảy ra. Con ghệ bắt đầu đổ mày, bắt đầu quấn quýt, bắt đầu sợ mất mày. Đến lúc đó, mày mới là người cầm trịch. Mày chán thì mày ghost, mày lười thì mày không rep tin nhắn. Mày thấy ẻm nhạt nhẽo, mày next luôn, vì mày có quyền. Chỉ cần mày nhớ: với gái, sự công nhận từ mày là tất cả. Gái gú sẽ đuổi theo cái đó đến chết. Mày nắm được cái đó, mày nắm được cả thế giới của nó. Hiểu chưa, chú em?
