Đã bao giờ mày thắc mắc sao cứ mở tivi lên là thấy lệ tổ Trấn Thành khóc lóc như một đứa bé gái ?! Rồi bao nhiêu thanh niên Việt Nam sẽ bắt chước thằng tội đồ dân tộc đó ?!
Welcome mấy thằng não tôm đến với bài học hôm nay : Đừng bao giờ để gái thấy mày khóc ! Đây là chân lý đỏ rực, đơn giản nhưng thật như con lật đật. Chân lý này nó thật đến mức, cứ hễ mày rưng rưng trước mặt con ghệ là kiểu gì nó cũng khinh mày ra mặt. Tin tao đi, mày mà để nước mắt lăn dài, thì cái uy của mày, cái khả năng dẫn dắt, bảo vệ, thậm chí nuôi nấng ẻm, nó tụt dốc không phanh. Càng khóc nhiều, càng bộc lộ cảm xúc, thì cái sự kính nể của ẻm càng bốc hơi nhanh hơn. Khầy dám cá với mày, chưa có thằng nào dám bảo rằng: “Ừ, tao khóc trước mặt bồ, mà mối quan hệ vẫn ngon lành.” Không, tất cả tụi nó đều nhận ra, cứ hễ mày ủy mị, mày rưng rức trước mặt gái, là y như rằng mọi thứ đi tong.
Mày tưởng tượng đi, mày đang “Ôi em ơi, anh xin lỗi, anh stress quá, ôm anh cái đi, huhu” vì công việc bấp bênh hay gì đó. Hoặc mày phát hiện ẻm léng phéng, mày gào lên “Sao em nỡ đối xử với anh thế này?” rồi nước mắt nước mũi tèm lem. Thử hỏi, mày nghĩ ẻm sẽ quỳ xuống xin lỗi hay tôn trọng mày hơn? Không, mày ơi, mày vừa tự đổ xô nước đá vào lòng tự trọng của mình. Mày khóc, ẻm không thương đâu, ẻm chỉ thấy mày thảm hại. Mà gái thì không bao giờ ướt át với thằng mà ẻm thấy đáng thương. Tao từng ở đó, mày cũng từng, ai chả từng. Vậy mà cái lũ “bluepill” ngoài kia, bọn truyền thông chính thống, cứ rêu rao: “Cứ khóc đi, đàn ông cũng phải khóc, phải bộc lộ cảm xúc!”. Tao không phản đối chuyện khóc, nhưng không phải trước mặt con ghệ, không phải trước bạn bè của ẻm, càng không phải trước bất kỳ đứa con gái nào trông cậy vào mày, để được mày che chở. Thậm chí, cả đám trẻ con trong nhà mày, cả gia đình mày, cũng không nên thấy mày sụt sùi. Mày là trụ cột, là thủ lĩnh, phải cứng như thép, hiểu không?
Mày mà bảo: “Ôi, như thế độc hại quá, trẻ con cần thấy bố nó cũng là người!” . Ừ, tao đồng ý, mày không phải cái máy, mày có cảm xúc. Nhưng điều bọn trẻ cần thấy là mày vượt qua cảm xúc đó, xử lý như đàn ông, chứ không phải mày ngồi đó rên rỉ “Cuộc đời bất công quá!”. Mày phải cho tụi nó thấy, bất kể cái gì ập đến, mày cũng cân được. Tao kể mày nghe, hồi 2006, tao từng khóc lóc với con ghệ cũ. Mỗi lần tao khóc, tao thề, mối quan hệ đó đi thẳng xuống cống. Khóc là một cú đấm thẳng vào lòng tin của ẻm. Gái sẽ không bao giờ nói ra, bọn viên thuốc xanh cũng sẽ không thừa nhận, nhưng khi mày khóc, cái uy của mày, cái sự tín nhiệm của ẻm, nó tan biến. Bọn họ sẽ bảo: “Không, gái thích đàn ông biết khóc, biết bộc lộ, biết thả lỏng!”. Nghe mà buồn cười. Thả lỏng cái gì? Mày là thủ lĩnh, không phải thằng nhóc con trong nhà bố mày. Thằng nhóc thì khóc thoải mái, thất tình lần đầu, cứ việc sụt sùi, còn mày, trưởng thành rồi, phải hiểu đời nó khốn nạn, bất công, bẩn thỉu lắm con ơi ! Không thích? Kệ mày ! đời là vậy, không được ngồi đó mà càm ràm “Ôi thế giới này tệ quá!”
Tất nhiên, có lúc khóc được, như mất người thân, mất thú cưng. Tao cũng thế, khi bà tao mất vài năm trước, tao rơi nước mắt. Mất con chó, tao cũng tan nát. Nhưng đó là ngoại lệ, hiểu không? Còn lại, mày khóc vì không được thăng chức? Vì tuần này stress? Vì thất nghiệp, hết tiền? Hay vì con ghệ không ngoan như mày muốn, mày nghi ẻm cắm sừng rồi mày sụp đổ? Trời ơi, mày đổ thêm dầu vào lửa đấy. Mày khóc, ẻm chỉ muốn bỏ mày nhanh hơn. Không tin tao thì cứ nhớ lại xem, bất kỳ lần nào mày sụt sùi trước mặt gái, mày khóc như thể “Mẹ ơi, con khổ quá!”, xem ẻm có tôn trọng mày hơn không? Không, ẻm chỉ thương hại mày, mà thương hại thì không phải yêu. Tao từng thấy, mày từng thấy, cả thế giới từng thấy, vậy mà bọn bluepill vẫn sủa hăng hái : “Khóc là nam tính, là alpha, cứ để cảm xúc tuôn trào!”. Alpha cái lol bà già mày chứ alpha ! Ngoài chuyện mất người thân, mất thứ quan trọng, còn lại, mày khóc là mày tự bắn vào họa mi.
Tao không bảo mày phải thành robot, không cảm xúc. Có lúc mày cần xả, nhưng xả một mình. Tao thề, những lần tao stress, tao chỉ ngồi trong xe, phóng 75 dặm/giờ trên xa lộ, hét lên vài giây, xong, hết. Không cần gì hơn. Tao đã học cách kiềm chế, và mày cũng phải học. Đàn ông không kiềm được cảm xúc là đàn ông thất bại. Tao thấy lũ đực rựa ngoài kia, vì không kiểm soát được, làm đủ thứ ngu ngốc, thậm chí tự chuốc họa vào thân. Mày không cần phải vô cảm, mày có thể đồng cảm, thương xót người khác. Nhưng khi nào được khóc? Chỉ khi một mình, trong xe, trong góc khuất, nơi không ai thấy hoặc cùng lắm là với thằng bạn thân của mày. Mày là thủ lĩnh, người ta trông vào mày, không ai muốn thấy mày sụp đổ. Thấy mày khóc, gái sẽ ôm mày, bạn bè sẽ vỗ vai “Ổn thôi bro, ổn thôi!”, nhưng trong lòng, họ mất đi chút tôn trọng với mày.
Tao không bảo mày làm thế để giữ thể diện, mà mày phải trở thành người như thế. Như khi cưa gái, mày phải là phiên bản tốt nhất của mình. Nếu mày nhạy cảm, dễ khóc, thì mày phải rèn. Tao làm được, mày cũng làm được. Từ nhỏ, tụi mình bị nhồi sọ rằng khóc là bình thường, cứ khóc đi, Hollywood đầy cảnh đàn ông khóc, mày cũng khóc theo. Không, khóc không giải quyết được gì. Mày phải tự rèn luyện, từng bước một. Lần sau, thay vì gào khóc, hãy thử kìm lại, để vài giọt nước mắt thôi, rồi vào nhà tắm, lau mặt, hít thở, bước ra như không có gì. Sức mạnh của đàn ông nằm ở kỷ luật, ở sự kiềm chế. Như chuyện ăn uống vậy. Dễ lắm, cứ chạy ra Taco Bell, táng burrito, taco, khoai chiên ngập phô mai. Nhưng việc khó hơn là chọn rau xanh, trứng, bít tết, bỏ soda, bỏ kẹo. Ban đầu khó, nhưng làm mãi, mày sẽ thèm đồ lành mạnh, không thèm rác nữa. Cảm xúc cũng thế, rèn đi, và mày sẽ không cần khóc nữa. Tao giờ hiếm lắm, một năm may ra một lần, trong xe, vài giây, xong. Vì tao kiểm soát được mình, và điều đó khiến tao thành doanh nhân giỏi hơn, cưa gái đỉnh hơn, làm người yêu tốt hơn, làm người đàn ông đáng tự hào hơn.
Mày thấy mấy ông nội ngoài kia, như Jordan Peterson, khóc hoài trên video. Tao shock. (P.S Jordan Peterson là dân Do Thái, sau này hiện hình thổ tả). Ông là triệu phú, ông nổi tiếng, ông có cả thế giới theo, thì ông khóc cái gì? Trừ khi mất người thân, còn lại, khóc là yếu đuối. Tao thấy mấy gã cơ bắp, cao to, nhìn alpha, thậm chí võ sĩ UFC, mà khóc, tao chỉ muốn nói: “Trời, kiểm soát bản thân đi!”. Đánh người thì dễ, kiềm chế cảm xúc mới khó. Tao không cao to, không cơ bắp, nhưng tao kiểm soát được mình. Tao có giới hạn và sẽ không để ai vượt qua. Tao sống đúng với bản thân, cả trước mặt người khác lẫn sau cánh cửa đóng kín. Mày muốn mạnh thì Rèn đi. Đừng làm thằng ngoài cứng trong mềm. Cứ từ từ, từng bước, mày sẽ làm được. Mày không cần khóc để chứng minh mày là người mà cần kiềm chế để chứng minh mày là đàn ông.
