Hôm nay Khầy sẽ bàn về nỗi sợ với các đồng râm nhé. Cái cảm xúc khốn nạn có thể khiến mày hoặc là đứng hình như con chó bị phang gạch, hoặc là hành động ngu xuẩn như thằng phụ khoa bị gái tơ từ chối. Sợ hãi, hỡi các chiến hữu, là thứ nguy hiểm vãi cả ra quần. Mỗi lần mày thấy tim đập thình thịch, mồ hôi túa ra như tắm, thì biết rằng mày sắp sửa làm gì đó ngu ngốc hoặc là hóa đá tại chỗ, chả khác gì con dê sợ quá lăn đùng ra giả chết.
Mà này chú em, mày đã thấy cái cảnh cả thế giới đang loạn cào cào vì con virus corona hồi 2021 chưa? Xã hội lúc bấy giờ như cái tổ kiến bị vòi cao áp xịt, ai cũng cố ý dọa cho dân chúng sợ tè ra quần. Rồi cuối cùng sao ? Tổng Thống Trump đã vạch trần cơn đại bịp Covid 19 ! Tao không rảnh để ngồi bàn mấy thuyết âm mưu vớ vẩn lúc đó, nhưng tao thấy rõ ràng đám truyền thông, bọn đấy đang chết đói. Mô hình kiếm tiền của chúng nó sập mẹ nó rồi, nên giờ chúng quay ra chơi bài câu từng cái click chuột, tung tin giật gân, hù dọa đến mức chúng mày chỉ muốn bọc mình trong nilon chứ đeo cái khẩu trang chả làm được tích sự gì. Mày biết không hỡi hòn dái mủ, khẩu trang mà ngăn được virus thì tao đã thành tỷ phú bán khẩu trang từ lâu. Virus nó nhỏ xíu, lọt qua cái khẩu trang như mày lọt vào lòng em tơ vậy, dễ ẹc.
Rồi sao nữa? Đám chính trị gia thổ tả Âu Mỹ, bọn này mới là trùm cuối. Chúng nó phát hiện ra nếu dọa dân sợ vãi linh hồn, thì dân sẽ răm rắp nghe lời như cún con. Chúng nó thích thú cái cảm giác quyền lực tuyệt đối này, như bọn trẻ con lần đầu được liếm kem, đã thử là không dừng được. Chúng nó đứng lên, vỗ ngực xưng anh hùng, hứa hẹn cứu cả thế giới khỏi đại dịch hay bất cứ thứ gì chúng muốn mày sợ. Và mày, một con cừu hơi già, mày có thấy mình đang bị dắt mũi không? Mày có thấy mình đang hành động ngu xuẩn vì sợ hãi không? Đeo khẩu trang, giữ khoảng cách, nghe lời mấy thằng củ lạc trên tivi đọc kịch bản được soạn sẵn cho hàng loạt đài truyền hình khác nhau, mày nghĩ thế là khôn à?
Tao nói thẳng nhé ông cháu, mày phải nhìn vào gương và tự hỏi: “Tao có đang làm mấy chuyện ngu ngốc vì sợ hãi không?”. Khó lắm, tao biết, vì ai cũng nghĩ mình ngon hơn thực tế. Nhưng mày phải làm, phải tỉnh ra, vì cả thế giới đang điên loạn dưới bóng ma của thổ tả (woke)
Vậy nên, các cháu, giờ là lúc mày phải giữ cái đầu lạnh. Đừng để nỗi sợ điều khiển mày. Mày biết không, cơ hội nó đến trong lúc hỗn loạn. Như cái ông Baron de Rothschild từng nói: “Mua vào khi máu chảy trên đường phố..” Khi mọi thứ sụp đổ, khi cả thế giới chạy tán loạn như gà không đầu, đó là lúc mày phải bình tĩnh, kìm nén nỗi sợ, và nhìn xem cơ hội nào đang lù lù trước mặt. Tao kể mày nghe, hồi Chile khủng hoảng năm 1973, chú tao, một thằng sinh viên nghèo kiết xác, lái cái xe Fiat cùi bắp. Có người đề nghị đổi cả căn hộ 140m2 ở tòa nhà xịn cho cái xe đó, chỉ để họ có xe chạy trốn sang Argentina. Mày đoán xem? Chú tao từ chối. Giờ chú ấy giàu sụ, nhưng vẫn tiếc cái căn hộ đó. Cơ hội đến, mà chú ấy để vuột mất vì sợ, vì không dám nghĩ lớn.
Đừng làm thằng như thế hỡi con chim non. Khi khủng hoảng đến, cơ hội nó hiếm như gái tơ chưa qua tay thằng nào. Mày phải tỉnh táo, phải dám nắm lấy, dù nó có kỳ lạ hay trái với mọi quy tắc mày từng biết. Đám người thất bại, đám chết đói, đám bị giết trong thảm họa, nói thẳng, phần lớn là lũ kém cỏi. Họ có cơ hội thoát, nhưng thiếu cái gan để hành động. Đọc mấy câu chuyện về trại tập trung, mày sẽ thấy, ai cũng có cơ hội, nhưng họ không dám, không chịu nắm lấy.
Mày phải khác. Đừng để nỗi sợ biến mày thành con dê đứng hình hay thằng phụ khoa hành động ngu xuẩn. Xác định xem cái gì làm mày sợ – mất tiền, mất sức khỏe, hay cái gì? – và kiểm soát nó. Khi khủng hoảng đến, mày phải là thằng tỉnh táo, nhìn thấy cơ hội và nhảy vào như hổ đói. Vì sao? Vì mày có trách nhiệm, nhất là nếu mày có gia đình, có người trông cậy vào mày. Cơ hội trong khủng hoảng không chờ ai. Đừng để nó trôi qua, rồi ngồi đó tiếc như chú tao, ôm cái xe cùi mà mơ về căn hộ triệu đô. Giờ tỉnh ra đi, và chuẩn bị tinh thần, vì tao cá với mày, trong thời gian mày tồn tại trên đời này, kiểu gì cũng có một hoặc hai cú sập lớn.
