Trước khi nói về việc truyền thông và xã hội chính thống căm ghét đàn ông ra sao, tôi muốn dạy cho bạn một bài học về sự thù địch. Bản thân tôi là một kẻ luôn khơi dậy sự căm ghét tột cùng từ người khác, ngược lại với những kẻ thích được yêu thương. Từ hàng thập kỷ đối mặt với làn sóng căm hờn đó, tôi đúc kết ra bốn quy tắc xương máu. Thứ nhất, tuyệt đối không bao giờ được rên rỉ, than thân trách phận như một đứa con gái; việc đó chỉ khiến bạn nhu nhược và thảm hại hơn. Thứ hai, không bao giờ được cầu xin hay tìm cách xoa dịu kẻ ghét mình. Bạn sẽ không nhận lại sự thương hại, mà chỉ khiến chúng thấy bạn yếu đuối để rồi sẵn sàng giẫm đạp và hủy diệt bạn.
Bởi vì quy tắc thứ ba và là quy tắc quan trọng nhất: Sự căm ghét luôn bắt nguồn từ nỗi sợ hãi. Kẻ thù hay cái xã hội này căm ghét bạn là vì chúng đang run sợ trước bạn. Nếu bạn hạ mình cầu xin, chúng sẽ biết bạn không còn đáng sợ nữa. Cách duy nhất để đối đầu là nhổ thẳng vào mặt chúng, nhân đôi sự ngạo nghễ và cười nhạo vào nỗi sợ của chúng. Và quy tắc cuối cùng: Khi kẻ thù đã dồn bạn vào chân tường, bạn phải sẵn sàng đi tới cùng, bất chấp mọi giá trả. Bài học từ những trận đòn roi thời thơ ấu đã dạy tôi suốt 40 năm qua rằng: Nếu bị bắt nạt, hãy đánh trả bằng tất cả những gì mình có. Thà bị đánh bầm dập còn hơn để chúng nghĩ rằng nỗi sợ của chúng đối với bạn là vô căn cứ; bạn phải cho chúng biết cái giá của việc dám đụng vào bạn là sự đau đớn.
Bây giờ, hãy nhìn vào thực tế trần trụi: Xã hội phương Tây hiện tại đang căm ghét đàn ông một cách có hệ thống. Hãy nhìn cái cách họ đối xử với những đứa trẻ. Bản tính của một đứa con trai là hiếu động, nghịch ngợm và có xu hướng hung hăng một cách tự nhiên. Con trai tôi 3 tuổi đã biết kéo ghế để leo lên bục bếp, trèo lên tủ để lấy bánh; trong khi con gái tôi dù 5 tuổi và nhanh nhẹn hơn nhưng không bao giờ nghĩ đến trò đó. Nhưng trường học ngày nay lại coi sự hiếu động, nguồn năng lượng testosterone tự nhiên đó là một chứng bệnh tâm lý. Họ nhồi nhét thuốc an thần cho những đứa trẻ để biến chúng thành những thực thể ngoan ngoãn. Họ đang đối xử với những đứa con trai như thể chúng là những đứa con gái bị lỗi, bởi vì con gái vốn dĩ dễ bảo và phục tùng hơn.
Khi những đứa trẻ bị ép uống thuốc đó lớn lên, hệ thống giáo dục tiếp tục nghiền nát chúng. Một đứa con trai khỏe mạnh, thông minh tuyệt đối không thể ngồi im thin thít suốt 8 tiếng đồng hồ trong phòng học. Nhưng nếu chúng phản kháng, hệ thống sẽ dán nhãn, hạ bậc và tước đoạt cơ hội vào các trường đại học danh tiếng của chúng. Kẻ sống sót và leo cao trong hệ thống này không phải là những kẻ thông minh nhất, mà là những gã trai phục tùng nhất, những kẻ sẵn sàng nhảy qua mọi chiếc vòng mà người ta đưa ra như một lũ robot. Đầu thập niên 90, khi tôi vào học tại một trường Ivy League sau 5 năm lăn lộn ngoài đời, tôi đã kinh tởm khi nhìn thấy đám bạn học xung quanh: chúng ngoan ngoãn như những con bò gặm cỏ, không bao giờ dám tạo sóng. Cái xã hội này chỉ nâng đỡ những kẻ nhược tiểu, nhu nhược và mất đi tính nam.
Đến khi những gã trai này bước vào tuổi 25, mọi biểu hiện nam tính tự nhiên của họ đều bị chụp mũ là “nam tính độc hại”. Những hành động rất đỗi bình thường như ngồi rộng chân (man-spreading), thích giải thích (man-splaining) hay ánh nhìn của đàn ông đều bị coi là tội lỗi. Đàn ông có hai hòn dái giữa hai chân, nếu ngồi khép nép như đàn bà thì chúng sẽ bị chèn ép; đó là cấu tạo sinh học rõ ràng, trừ khi bạn là một gã ái nam ái nữ thì mới thấy việc khép chân là dễ dàng. Đàn ông trẻ thích giải thích những gì họ biết để khẳng định năng lực, để thu hút bạn đời và tự tin hơn; đó là hành vi bản năng. Bản thân tôi năm 25 tuổi cũng từng nghiện giải thích mọi thứ vì nó làm tôi thấy mình sống động và ra dáng một người đàn ông.
Xã hội này không hề cho đàn ông trẻ bất kỳ sự định hướng nào. Họ như quăng một con gà ra khỏi cửa sổ tầng 10 rồi hét lên: “Tự bay đi nhóc!”. Đứa trẻ đó sẽ rơi thẳng xuống và nát thây trên vỉa hè. Mọi không gian dành riêng cho đàn ông để những người đi trước dìu dắt kẻ đi sau đều bị bóp nghẹt nhân danh cái gọi là “sự bình đẳng và hòa nhập”. Khi phụ nữ xuất hiện trong các không gian đó, đàn ông lập tức trở nên dè chừng và không thể bộc lộ hết bản tính của mình. Kẻ nào nghĩ rằng phụ nữ có thể dạy một gã đàn ông trở nên nam tính thì đều là những kẻ ngu xuẩn. Để làm đàn ông, bạn phải học cách chấp nhận cuộc đời là đau đớn, phải biết ăn đòn và đứng dậy. Phụ nữ, với bản tính mềm mỏng, sẽ không bao giờ có thể làm một người thầy nghiêm khắc như cách một người đàn ông từng trải có thể làm.
Hãy nhìn vào hệ thống đại học: Có hàng tá trường đại học danh tiếng chỉ dành riêng cho nữ giới, nhưng không còn một trường nào chỉ dành riêng cho nam giới; tất cả đã bị ép phải “hòa nhập”. Nhiều gã tự hào về hội nam sinh của mình, nhưng đám bạn cùng tuổi trong hội đó cũng ngu ngơ và mất phương hướng y như bạn vậy. Tôi biết nhiều thứ không phải vì tôi thông minh hơn bạn, mà vì tôi đã 50 tuổi, tôi đã nếm trải đủ mọi đòn roi của thời gian và kinh nghiệm. Sự căm ghét và sợ hãi của xã hội đối với bản năng mạnh mẽ, khả năng chế ngự hỗn loạn của đàn ông đang tự đào hố chôn chính cái xã hội này. Sẽ có hai kết cục xảy ra cho sự suy tàn này, và cả hai đều bắt nguồn từ việc đàn ông bị triệt hạ.
Kết cục thứ nhất: Đám đàn ông nhu nhược, yếu đuối đang leo lên nắm quyền lãnh đạo sẽ không có đủ dũng khí và niềm tin đạo đức để bảo vệ nền dân chủ phương Tây. Họ sẽ bị nghiền nát bởi những xã hội có tính nam áp đảo như thế giới Hồi giáo, các quốc gia châu Á hay châu Phi – nơi đàn ông được khuyến khích bộc lộ bản lĩnh nam tính mạnh mẽ. Châu Âu hiện tại đang bị xâm chiếm đến mức không thể đảo ngược chỉ vì những kẻ cầm quyền là một lũ hèn nhát, không có gan để hành động. Kết cục thứ hai, và cũng là điều tôi kỳ vọng: Những gã trai mạnh mẽ, có năng lực nhưng bị xã hội gạt ra lề vì quá gai góc, quá nam tính, họ sẽ không chịu ngồi yên. Họ đang tích tụ năng lượng, họ sẽ liên kết lại để đứng lên lật đổ cái hệ thống mục nát này và thiết lập một trật tự xã hội mới. Đó là cơ hội duy nhất để cứu vãn và tái sinh thế giới này.
