Bất hòa nhận thức.
Cái cảm giác khó chịu, bứt rứt khi đầu óc bạn cùng lúc dung nạp hai luồng tư tưởng, niềm tin hay giá trị đối lập nhau, khoa học gọi đó là bất hòa nhận thức. Tôi lấy một ví dụ đơn giản: một đứa trẻ trước giờ chỉ thấy người Mexico da ngăm sẽ đinh ninh ai ở đó cũng vậy. Cho đến một ngày, mẹ nó chỉ vào một người Mexico tóc đỏ, thế là thế giới quan của nó bị lung lay, buộc nó phải chọn một trong hai con đường: hoặc mẹ đang lừa mình, hoặc cái kiến thức cũ kỹ đã sai lệch và người Mexico tóc đỏ thực sự tồn tại.
Một ví dụ kinh điển và trần trụi hơn trong tình trường: cô bạn gái lâu năm của bạn chỉ chịu làm tình khi tắt đèn và khép nép ở tư thế truyền thống, rồi đùng một cái, bạn phát hiện ra đoạn video cô ta đang chơi sâm 5 với thằng khác, vô cuồng nhiệt thời còn đại học. Lúc đó, bạn sẽ rơi ngay vào trạng thái bất hòa nhận thức đỉnh điểm và cố tìm mọi cách để hợp thức hóa những gì vừa đập vào mắt. Não bộ của bạn, vì quá yếu đuối trước sự thật, sẽ tự lừa dối bằng những câu hỏi ngu ngốc kiểu như “chắc cô ấy có chị em sinh đôi” hay “thời nay công nghệ photoshop đỉnh thật”, trước khi bạn cay đắng chấp nhận sự thật rằng đó chính là con ghệ của mình. Cái khoảnh khắc bạn nhận ra kẻ mà mình tôn thờ như thánh nữ thực chất lại là một con đ i ế m sẽ khiến bạn sốc đến mức muốn nôn hết ngụm đậu nành trong miệng ra ngoài.
Một kiểu bất hòa nhận thức khác mà mấy thanh niên ngày nay hay nếm trải là khi tốt nghiệp đại học. Bạn còng lưng tiêu tốn hơn trăm triệu cho một tấm bằng, ngành khoa học xã hội nhân văn vì đám đông bảo bạn cần nó, để rồi ra trường nhận lại một công việc văn phòng từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều với mức lương rẻ mạt. Cuối cùng thì, bạn cay đắng nhận ra cái tờ giấy đắt đỏ mang tên bằng đại học đó chẳng hề đảm bảo cho bạn một cuộc sống hạnh phúc như người ta vẫn hứa hẹn.
NỖI ĐAU LÀ CHẤT XÚC TÁC DUY NHẤT ĐỂ TRƯỞNG THÀNH
Cái hay của bất hòa nhận thức là dù nó vô cùng khó chịu, nhưng lại là điều kiện bắt buộc để bạn tiến hóa. Khi bạn yêu một cô nàng và nghĩ đó là “chân ái duy nhất” của đời mình, rồi hai người chia tay, bạn phải mất một thời gian để thực sự tiêu hóa và khắc cốt ghi tâm cái thực tế phũ phàng rằng: chẳng có ai là duy nhất trên thế giới này cả. Những kẻ luôn trốn tránh các trải nghiệm mới, trốn tránh nỗi đau, sẽ mãi mãi bị giam cầm trong tư duy của một đứa trẻ vị thành niên. Đúng là việc chia tay thì đau đớn thật, nhưng bước qua nó, bạn mới biết đã đến lúc phải tiến lên. Đừng có ngồi đó mà gặm nhấm sự thương hại dành cho bản thân; hãy đứng dậy đến phòng gym, lao vào đọc sách, tập trung nâng cao giá trị bản thân và tìm kiếm người phụ nữ tiếp theo. Bạn ghét công việc hiện tại? Thay vì ngồi rên rỉ như con nít, hãy bắt đầu rèn luyện một kỹ năng mới để tự cứu lấy mình, hoặc ít nhất là kiếm một dự án phụ để làm.
Sự phát triển về mặt tinh thần cũng giống hệt như việc bạn đi tập tạ vậy. Ở phòng gym, bạn phải phá hủy các sợi cơ ở mức độ vi mô, bắt chúng tổn thương thì chúng mới hồi phục và trở nên mạnh mẽ hơn. Phát triển tư duy và cuộc sống cũng không có đường tắt: bạn buộc phải đập tan cái thế giới quan cũ kỹ, sai lầm của mình thì mới xây dựng lại được một tư duy mới kiên cố hơn. Điều quan trọng nhất bạn phải khắc sâu vào tim là sự bất hòa nhận thức này chỉ là tạm thời. Hãy mạnh mẽ đâm xuyên qua nỗi đau và chủ động lao vào những trải nghiệm mới, đừng có hèn nhát mà bỏ chạy.
BÓC TRẦN MA TRẬN
Đối với những gã mới bước chân vào không gian mạng của đàn ông (manosphere), bất hòa nhận thức là thứ xảy ra như cơm bữa. Bất kỳ một con gà mờ nào vừa thoát ly khỏi ma trận nữ quyền do xã hội nhào nặn, khi đọc những bài viết của các bậc lão làng bóc trần những luận điểm ngớ ngẩn của đám chiến binh công lý xã hội, đều sẽ thấy cái bản năng “thù ghét phụ nữ” do xã hội cấy vào đầu mình rung chuông báo động. Cái giọng nói đạo đức giả trong đầu bạn sẽ cất lên: “Mấy gã này nghĩ mình là ai mà dám viết những thứ bài xích phụ nữ như vậy?”. Bạn sẽ thấy cực kỳ khó chịu khi đọc những bài viết thẳng thừng chê bai những người béo phì.
Nhưng đó chỉ là cảm giác lúc ban đầu mà thôi. Nếu bạn nghiêm túc tự kiểm điểm lại bản thân, bạn sẽ nhận ra cái thái độ phản kháng, tỏ ra thanh cao đó thực chất là sản phẩm lỗi của đống tư tưởng tự do từ tấm bằng đại học đốt tiền (đại học Tây phương là nơi nhồi sọ tư tưởng cánh tả), từ văn hóa đại chúng độc hại và từ quá nhiều giáo viên tồi tệ nhồi nhét vào đầu bạn.
Chính tôi cũng từng có một thời gian ra sức chống cự việc nhìn vào sự thật. Tôi đã cố bấu víu vào cái thế giới quan cũ kỹ, cố tin rằng phụ nữ thích được đối xử như công chúa và không cần phải dùng đến game để thu hút họ. Nhưng cái thế giới quan màu hồng đó của tôi đã bị nghiền nát bởi một thứ duy nhất: sự thật trần trụi. Tôi đã chứng kiến quá nhiều thằng bạn của mình biến thành những gã trai đụt thảm hại trước những con ghệ mà chúng đặt lên bàn thờ, chứng kiến quá nhiều đứa trẻ bị lạm dụng thuốc trị tăng động giảm chú ý chỉ vì xã hội muốn thuần hóa chúng.
Tôi nói những điều này không phải với tâm thế của một kẻ hận đời, vì tôi chẳng việc gì phải hận. Con lắc xã hội luôn đu đưa qua lại, và tôi chỉ là một trong số ít những người may mắn nhìn thấu được ma trận này khi làn sóng nữ quyền thứ ba đang diễn ra. Chào mừng bạn đến với thế giới của những người đàn ông trẻ tuổi tỉnh ngộ, hãy bắt đầu quá trình rút phích cắm khỏi ma trận ngay hôm nay.
