Bản chất của tham vọng, nhất là những tham vọng vĩ đại và mục tiêu lớn lao mà bạn tự đặt ra cho bản thân, thực chất đều là những sự hoang tưởng khốn kiếp. Nhưng nghe cho kỹ đây, đó là loại hoang tưởng cao cấp và đáng giá nhất đời người. Khi bạn nhìn thẳng vào nó, mục tiêu đó chưa hề có thật ở hiện tại, nó chỉ là thứ bạn kỳ vọng sẽ đạt được trong tương lai. Nó là một ảo ảnh, nhưng bạn lại đang dốc toàn lực để lao về phía nó.
Điều cốt lõi tạo nên một tham vọng vĩ đại chính là niềm tin tuyệt đối vào “sự điên rồ” đang diễn ra trong đầu bạn. Để chạm tay vào cái đích tưởng chừng như bất khả thi đó, bạn sẽ phải tế thần vô số thời gian, công sức, tiền bạc, và cay đắng hơn là cả những mối quan hệ bè bạn lẫn tình cảm cá nhân. Bạn phải ném tất cả vào lò lửa để nuôi béo cái tham vọng đó. Trên hành trình cô độc ấy, từng bước bạn đi sẽ luôn có những tiếng can ngăn rằng điều đó là không thể. Nhưng nực cười thay, bất cứ thứ gì bộ não đàn ông có thể hình dung ra thì bàn tay đàn ông đều có thể hiện thực hóa được. Kẻ nào bảo không thể đều là những kẻ chẳng biết cái quái gì.
Khi bạn mang trong mình một giấc mơ điên rồ, bạn phải khắc cốt ghi tâm hai điều: một là bạn chắc chắn làm được, và hai là sẽ có một bầy người lao vào xâu xé, tìm mọi cách để thuyết phục rằng bạn sẽ thất bại. Hãy tránh xa loại người đó ra như tránh tà. Cái đáng sợ của đám người này là họ không hề nói suông; họ sẽ đưa ra cho bạn những lý do cực kỳ thực tế, cực kỳ logic và hoàn toàn chuẩn xác để chứng minh bạn không thể thành công.
Vì bạn là một con người có lý trí bình thường chứ không phải kẻ tâm thần, nên khi nghe những lập luận đầy tính thuyết phục đó, bạn sẽ bắt đầu gật gù đồng ý. Bạn sẽ tự huyễn hoặc bản thân rằng: “Ừ, họ đúng đấy, những người thông minh và yêu thương mình đang chỉ ra cái sai thì chắc chắn là mình không làm được rồi”. Ngay giây phút bạn thỏa hiệp với cái sự “hợp lý” của họ, bong bóng tham vọng của bạn sẽ bùm một tiếng rồi tan biến vào hư không. Bạn chính thức chết lâm sàng từ đó.
Nghịch lý ở chỗ, những kẻ đang cố đánh thức bạn khỏi “sự hoang tưởng tham vọng” lại chính là bố mẹ, anh em ruột thịt hay những người bạn chí cốt của bạn. Họ không hề có ác ý, họ không muốn làm tổn thương hay cướp đi giấc mơ của bạn. Ngược lại, vì họ quá yêu thương bạn nên họ sợ bạn ngã đau khi nhìn vào sự khốc liệt của mục tiêu đó từ góc nhìn hạn hẹp bên ngoài. Họ ngăn cản bạn bằng tình yêu, và chính điều này mới là thứ độc dược nguy hiểm nhất.
Đối với những kẻ căm ghét hay đố kỵ với bạn, việc nhận diện và gạt phắt họ ra khỏi cuộc đời là chuyện quá dễ dàng. Những kẻ đó bản chất là đã tự từ bỏ giấc mơ của chính mình, nên khi thấy bạn dám dấn thân, họ không muốn bạn thành công vì sự thành công của bạn sẽ là cái tát chứng minh họ là những kẻ thất bại. Loại người đó chỉ xứng đáng xuất hiện trong gương chiếu hậu của bạn mà thôi. Nhưng với những người bạn thực sự yêu thương, câu chuyện lại phức tạp hơn nhiều.
Đối với những người thân yêu, việc của bạn là phải “nhồi sọ” họ, phải thuyết phục họ tin vào sự điên rồ trong giấc mơ của bạn. Bạn phải vạch ra cho họ thấy từng bước đi cụ thể, từng cột mốc nhỏ trên con đường chinh phục đỉnh núi. Bạn bắt buộc phải kéo họ lên cùng một con thuyền và khiến sự điên rồ của bạn trở thành một thứ bệnh truyền nhiễm, khiến họ cũng phải “hoang tưởng” y như bạn.
Bạn sẽ cực kỳ cần họ vào những giai đoạn tăm tối nhất của hành trình, khi chính bạn cũng lung lay, lúc đó sự hoang tưởng của những người xung quanh sẽ là điểm tựa để thúc đẩy bạn tiếp tục bước đi. Nếu họ không thực sự tin tưởng mà chỉ cổ vũ bằng những lời chóp lưỡi đầu môi, bạn sẽ cảm nhận được ngay. Sự nghi ngờ ngầm hiểu đó sẽ rút cạn dưỡng khí trong cánh buồm của bạn. Trong những trận chiến lớn, ranh giới giữa thành công và thất bại đôi khi chỉ tính bằng vài phân hoặc vài phần trăm phân lượng rất nhỏ. Chỉ cần một chút lay động từ người bạn yêu thương nhất là đủ để bạn ngã ngựa ngay trước cổng thiên đàng.
Nếu lật lại lịch sử và đọc kỹ những cuốn tiểu sử dày cộm của các vĩ nhân – từ chính trị gia cho đến các ông trùm tài chính – bạn sẽ kinh hoàng nhận ra một sự thật: phần lớn họ đều từng phải tuyệt giao với người thân. Khi giấc mơ trong đầu họ bắt đầu thành hình rõ rệt, luôn có một khoảnh khắc họ buộc phải cắt đứt mối quan hệ với một người cực kỳ quan trọng trong đời, hoặc nếu có giữ lại thì mối quan hệ đó cũng vĩnh viễn mất đi sự gắn kết ban đầu.
Đó là một sự đánh đổi tàn nhẫn nhưng bắt buộc. Nếu bạn cảm thấy một người – dù họ rất yêu bạn – nhưng liên tục tìm cách kéo bạn tuột xích trở lại với cái gọi là “thực tế”, thì cách khôn ngoan nhất là cắt đuôi họ. Không ai trong chúng ta giàu có đến mức thừa thãi tình yêu thương để mà phung phí, nhưng đôi khi sự hiện diện của họ chỉ đang dìm chân bạn xuống, ngay cả khi mục tiêu của bạn hoàn toàn khả thi. Họ nói họ ủng hộ bạn, nhưng ánh mắt, tông giọng và hành động của họ lại phản bội điều đó. Hãy dứt khoát loại bỏ, nếu không họ sẽ là kẻ trực tiếp bức tử giấc mơ của bạn.
Ai cũng leo lẻo cái miệng rằng con người nên có ước mơ và tham vọng vì nó định hình ý nghĩa cuộc sống. Nhưng họ lại giấu nhẹm đi cái giá bằng máu và nước mắt của nó. Mục tiêu càng lớn, giấc mơ càng cao quý thì bạn càng phải hoang tưởng nặng hơn và cái giá phải trả càng khủng khiếp hơn. Người đời sẽ nhìn bạn như một gã điên, và bạn phải chấp nhận sự thật rằng điều khó khăn nhất trên hành trình này không phải là quá trình thực hiện mục tiêu, mà là việc bạn phải bỏ lại sau lưng những người từng rất yêu thương mình. Cách duy nhất để bạn vượt qua nỗi đau xé lòng đó là phải càng tin tưởng mãnh liệt hơn nữa vào sự hoang tưởng của chính mình, biến nó thành một khối bê tông cốt thép bọc lấy ý chí của bạn.
