Cuối cùng thì, game – dù với gái hay trong cuộc sống – không gì khác hơn là cuộc thách thức đối với những định kiến và góc nhìn áp đặt đang bao vây lấy bạn. Có thể bạn từng nghĩ nó chỉ đơn thuần là vài ba câu chuyện làm quen tán tỉnh dạo, nhưng bản chất thực sự của game theo nghĩa rộng nhất chính là sự từ chối chấp nhận thực tại an phận và sự sẵn sàng áp đặt lập trường của chính mình lên thế giới xung quanh. Theo một cách nào đó, game là một hành động mang tính tàn nhẫn và bùng nổ. Tôi không nói về bạo lực thể xác, mà là sự phá vỡ trật tự sẵn có – một sự từ chối thẳng thừng, không khoan nhượng của người chơi trước một cuộc đời bình thường, xoàng xĩnh.
Hãy thử tưởng tượng bạn là một gã thấp bé, ngoại hình chẳng có gì nổi bật, gầy gộc và kém cỏi trong giao tiếp; đã vậy lại xuất thân từ một gia đình nghèo khó, chẳng có chút lợi thế nào về tiền bạc. Trong mắt xã hội, bạn được lập trình để chấp nhận số phận, ngậm đắng nuốt cay, kiếm một cô bạn gái kém hấp dẫn (nếu may mắn) và cắm đầu vào một công việc bán lưng cho trời mệt nhoài, chán ngắt. Nhưng tại sao bạn lại phải chấp nhận điều đó? Nếu bạn chấp nhận, bạn đang thừa nhận rằng hệ thống này đúng, rằng bạn là kẻ trung bình thất bại và mọi thứ áp đặt lên đầu bạn là hợp lý.
Riêng cá nhân tôi, tôi chưa bao giờ chấp nhận hay chịu đựng nổi dù chỉ một giây cái suy nghĩ rằng mình là một kẻ tầm thường. Chính niềm tin sắt đá này đã giúp tôi vượt qua vô số rào cản trong cả game lẫn sự nghiệp. Bằng cách duy trì một sự tự tin cực lớn vào bản thân, tôi có thể ủi phẳng những trở ngại mà đáng lẽ ra sẽ ngáng đường mình. Nhớ cho kỹ, điều này không có nghĩa là tôi tự cao tự đại một cách mù quáng hay coi mình là món quà của thượng đế ban xuống cho thiên hạ. Về mặt khách quan, tôi cũng chỉ là một người đàn ông đang nỗ lực cải thiện vị thế của mình như bao người khác, và thực tế có rất nhiều người đã đi xa hơn tôi rất nhiều.
Tuy nhiên, niềm tin tuyệt đối vào năng lực và sự độc bản của chính mình là một vũ khí cực kỳ lợi hại. Dù người đời có gọi đó là tự phụ, hoang tưởng hay ngạo mạn, thực tế chứng minh công cụ này hoạt động cực kỳ hiệu quả, đặc biệt là khi đi tán gái. Tôi không khuyên bạn hoang tưởng đến mức mất kết nối với thực tế. Điều bạn cần là một tầm nhìn kép: vừa nhận thức rõ những điểm yếu của bản thân, vừa sục sôi một niềm tin mãnh liệt vào chính mình để tiếp tục tiến lên bất chấp mọi thứ.
Ý chí vượt qua thực tại là một khái niệm vô cùng mạnh mẽ. Chúng ta đã chứng kiến biết bao điều kỳ diệu: những vận động viên người khuyết tật làm nên những điều phi thường, những gã trai xấu xí trở nên cực kỳ giỏi trong việc tán gái, hay những người làm nên cơ đồ từ hai bàn tay trắng trước những nghịch cảnh tưởng chừng không thể vượt qua. Hãy hiểu rằng cái gọi là “thực tế khách quan” chẳng có nhiều ý nghĩa và vốn dĩ là điều luôn có thể đảo ngược. Điều bạn phải làm là thách thức mọi định kiến hay góc nhìn được thiết kế ra để dìm bạn xuống hoặc nhốt bạn vào cái hộp mang tên “không đủ tốt”.
Rốt cuộc thì bạn đang chơi theo luật của ai? Cuộc đời này không chỉ có một ván game duy nhất, mà có rất nhiều ván game khác nhau. Vậy tại sao bạn lại phải đâm đầu vào một ván game mà luật chơi đã được sắp đặt để chống lại bạn? Hãy tự tạo ra ván game của riêng mình và chơi theo chính luật lệ do bạn đề ra. Hãy bước vào một phòng họp hay một căn phòng đầy những kẻ định kiến với bạn, bằng tư thế của một chủ nhân. Bạn không chơi theo luật của họ vì đó là ván bài bạn chắc chắn thua. Bạn sống theo chuẩn mực của chính mình, và nếu những kẻ khác không thể chấp nhận điều đó, kệ mẹ chúng nó.
