Đó là cảm giác phấn khích tột độ khi bạn bước chân xuống máy bay để bắt đầu sống, học tập, hay thậm chí chỉ là ở lại vài ngày tại một thành phố hoàn toàn mới. Đó là cơn khát khao tìm kiếm một cuộc phiêu lưu mới mỗi ngày, ngay cả khi tất cả những gì bạn làm chỉ là bước lên xe buýt để đến công sở hay trường học. Nhớ cho kỹ: Bạn phải nhận thức được một sự thật rằng một ngày nào đó bạn sẽ chết, và tốt nhất là bạn nên tận dụng tối đa từng khoảnh khắc mình có trên Trái Đất này. Hãy hành động dựa trên nhận thức đó, chứ đừng chỉ ngồi một chỗ và nghĩ về nó.
Chính niềm nhiệt huyết với cuộc sống này sẽ thúc đẩy bạn muốn bắt chuyện với những bà cụ ở trạm xe buýt, hay những gã già say xỉn trong một quán bar tồi tàn xập xệ. Bạn muốn nghe câu chuyện của họ không phải vì muốn tỏ ra cool ngầu, mà vì ai cũng có một câu chuyện đời và biết đâu bạn sẽ học được điều gì đó. Đó là cảm giác rằng những gì bạn đang làm hôm nay đều có mục đích, và ngày hôm nay sẽ là một ngày đầy thú vị. Đó chính là cảm giác “Thế giới này là của bạn, nằm gọn trong lòng bàn tay bạn”.
Có những ngày bạn sẽ cảm nhận được nguồn năng lượng này mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nhưng nếu bạn rơi vào trạng thái bế tắc, bạn có thể mất đi nó trong nhiều tháng liền. Có thể một vài giai đoạn trong đời sẽ kéo bạn vào chế độ trầm ngâm, tự suy xét hoặc cuồng công việc. Điều đó hoàn toàn ổn, miễn là nó không trở thành một trạng thái vĩnh viễn.
Khi trở về nhà sau nhiều năm bôn ba dịch chuyển, tôi có thể cảm nhận rõ cảm giác “thế giới này là của mình” đang dần biến mất. Tôi tự đầu hàng trước công việc 9-5, trước việc đi lại vất vả mỗi ngày, và dần trượt dài vào những mối quan hệ bạn bè cũ cùng những thói quen cũ kỹ. Tôi ngồi trong nhà của bố mẹ, bật chuyển các kênh tivi rác rưởi, nhìn ra cửa sổ thấy những người già dắt chó đi dạo. Sự thờ ơ cũ kỹ ùa về, bóp nghẹt khát khao làm chủ thế giới. Tôi bắt đầu né tránh các chủ đề tranh luận với bạn bè và gia đình. Chỉ một tháng sau khi nhận việc mới, tôi đã quá mệt mỏi để viết, quá oải để hoàn thành cuốn sách đang viết dở, rồi tôi tự nhủ rằng: không, mình thực sự chẳng thể thay đổi được thế giới này đâu, vậy nên dừng việc tốn quá nhiều công sức lại đi.
Nhưng cảm giác “thế giới này là của bạn” có lẽ là thứ quan trọng nhất mà một người đàn ông cần phải có. Một khi bạn đánh mất nó, thì bạn khác gì một cái xác không hồn? Cuối cùng thì, nếu cuộc sống bình thường của một gã đàn ông ở độ tuổi giữa đôi mươi lại không bao gồm việc tìm kiếm những trải nghiệm mới, thì tôi có một tin buồn cho bạn: sau này mọi chuyện sẽ không bao giờ dễ dàng hơn đâu, cho đến khi bạn giải được bài toán kinh tế, sức khỏe và thời gian.
Vì vậy, hãy ôm lấy thế giới này, hãy làm chủ nó. Hãy biến cuộc sống tràn đầy nhiệt huyết thành trạng thái mặc định của bạn. Ngay cả khi bạn đã kết hôn, mặc kệ nó, hãy cứ tiếp tục trau dồi game và học cách tán tỉnh phụ nữ một cách mãnh liệt nhất. Bạn thừa biết người vợ hay bạn gái của mình (nếu cô ta có chút giá trị) vẫn đang được những gã khác tán tỉnh ngoài kia. Cô ta có thể đang tiêu tiền của một gã khờ nào đó trong chuyến đi chơi độc thân ở Vegas. Vì vậy, việc bạn giữ cho game của mình luôn sắc bén là hoàn toàn công bằng.
Chẳng có một công thức đặc biệt, ma thuật hay một cuốn sách nào có thể chỉ cho bạn cách giữ vững thế giới trong lòng bàn tay. Bí mật ở đây là chẳng có bí mật nào cả. Mọi cuốn sách về game hay self-help trên đời này đều quy về một thứ duy nhất: Hãy bước ra ngoài, sống dấn thân và đừng bao giờ sợ hãi thất bại hay bị từ chối. Và rồi, hãy học hỏi từ chính những thất bại đó. Thời gian của chúng ta trên thế giới này là hữu hạn. Hãy tận dụng tối đa khi bạn còn có thể, bắt đầu ngay từ ngày hôm nay.
