Tôi đã từng làm nhiều video để chỉ mặt gọi tên những kiểu phụ nữ mà bạn tuyệt đối phải tránh xa: đừng dây vào mẹ đơn thân, né gấp những kẻ tổn thương, và đừng bao giờ chạm vào những cô nàng u sầu. Hãy nhìn thẳng vào thực tế: cuộc đời này lọc bỏ cái xấu dễ hơn là tìm kiếm cái tốt. Bạn từ chối một người vì họ mang một vết nhơ chí mạng luôn đơn giản hơn việc chọn họ chỉ vì một vài đức tính tốt đẹp. Phụ nữ ngoài kia có cả trăm ngàn nét cuốn ngữ, đức hạnh khác nhau, và việc cố công đi tìm một người có “đủ bộ” đức tính hoàn hảo là trò ngớ ngẩn. Nhưng nhớ cho kỹ, việc nhận diện và tống khứ những cô bị lỗi hệ điều hành ra khỏi cuộc đời mình thì lại nằm trong tầm tay. Và những cô nàng u sầu chính là một lỗi hủy diệt mà tôi, bằng chính xương máu của mình, đã thấm thía.
Cách đây nhiều năm, tôi từng hẹn hò với một cô nàng u sầu như thế trong gần một năm trời. Nghĩ lại, cô ta từng có tất cả những thứ vũ khí bề ngoài để hạ gục bất kỳ gã đàn ông nào: cao ráo, xinh đẹp, mình hạc xương mai với một cơ thể rực lửa ở tuổi 24. Đáng lý ra, cô ta muốn chọn ai mà chẳng được. Nhưng bi kịch nằm ở chỗ, sâu thẳm trong cốt tủy, cô ta là một khối u sầu di động. Kinh khủng hơn cả là không một điều gì trên đời này có thể ban phát cho cô ta một chút niềm vui. Từng hành động tôi làm, từng sự việc diễn ra xung quanh, tuyệt nhiên không mang lại bất kỳ một tia hạnh phúc nào. Lúc nào cô ta cũng sống trong trạng thái nửa u uất, nửa trầm uất. Đôi khi tôi phải tự hỏi: cô ta ở bên tôi để làm cái gì khi bản thân chưa từng biết cười? Tôi đã từng tự trách, từng nghĩ do mình kém cỏi, nhưng không – cái sự u sầu đó nó ăn vào máu, nó găm vào tận linh hồn của cô ta rồi.
Tôi còn nhớ như in cái lần tôi vung tiền mua cho cô ta một chiếc máy tính Macintosh cực kỳ đắt tiền. Cô ta mê nhiếp ảnh, chiếc máy cũ thì tàn tạ không chạy nổi Photoshop nữa. Tôi lẳng lặng mua, tạo ra một sự bất ngờ lớn, không nhân dịp sinh nhật, Valentine hay bất kỳ thứ ngày lễ nhảm nhí nào cả. Tôi hào hứng trao món quà, chờ đợi một ánh mắt lấp lánh, một cái ôm siết chặt. Nhưng phản ứng của cô ta lọt thỏm vào thinh lặng và bóp nghẹt trái tim tôi: “Ồ, tốt quá”. Chỉ thế thôi. Không một chút hào hứng, không một chút gợn sóng cảm xúc. Tôi không cần một kẻ điên cuồng nhảy múa, nhưng một sự công nhận tối thiểu rằng mình đang hạnh phúc cũng không có. Vậy mà, mỗi khi cô ta nổi điên hay thất vọng, lạy Chúa, nó giống như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào, một sự cuồng nộ khủng khiếp khiến tôi lúc nào cũng phải sống trong sợ hãi, lo sợ mình sẽ lỡ lời hay làm sai điều gì đó.
Cái sự căng thẳng tột độ ấy kéo dài đến mức tôi bắt đầu trở nên chai sạn và bất cần. Là một người đàn ông, bạn không thể sống cả đời bằng cách nhón từng bước chân, nín thở nhìn sắc mặt của người phụ nữ bên cạnh mình. Bạn sẽ kiệt quệ, rồi bạn sẽ mặc kệ xem cô ta có vừa lòng hay không. Thậm chí, trong cái bầu không khí ngột ngạt như hũ nút ấy, đôi khi bạn lại muốn chọc giận cô ta, muốn khều vào tổ kiến lửa chỉ để giải tỏa cái áp lực vô hình đang đè nặng lên lồng ngực. Ở bên nhau gần một năm, ngày nào đi làm về cô ta cũng qua nhà tôi ngủ lại, sáng ra lại ai đi đường nấy, tối về ăn cơm cùng nhau, nhưng cuối cùng thì tôi chẳng hiểu gì về con người cô ta cả. Tôi chưa bao giờ được bình yên để mở lòng. Sống cạnh một khối u uất, tôi luôn phải rụt rè vì sợ bất kỳ một câu chuyện sâu sắc nào cũng có thể kích nổ sự tổn thương và khiến cô ta lún sâu hơn vào vũng bùn tăm tối.
Chúng tôi chia tay nhau lên xuống ba lần bốn lượt. Đến lần cuối cùng, tôi không thể chịu đựng nổi nữa, tôi chọn cách biến mất không một dấu vết để giải thoát cho chính mình. Khi cô ta tìm được tôi, đó là một trận cuồng phong của những tiếng thét gào và sự giận dữ tột cùng. Đôi lúc ngẫm lại, tôi vẫn nhớ nét nữ tính, cơ thể tuyệt mỹ của cô ta, và cả những chuyện giường chiếu cuồng nhiệt. Nhưng bạn biết điều gì cay đắng nhất không? Ngay cả khi làm tình, cô ta cũng chẳng có lấy một chút khoái cảm. Tình dục đối với cô ta chỉ là một nghĩa vụ phải trả bài để níu giữ mối quan hệ. Có những lúc tôi chẳng màng đến chuyện đó, tôi chỉ muốn ngồi lại, trò chuyện và thấu hiểu nhau, nhưng cô ta luôn ép cả hai phải lao vào nhau như những con thú, ngay cả khi chính cô ta không hề muốn. Nó giống như việc cô ta đang ban phát lòng thương hại cho tôi vậy, kinh tởm và đáng buồn hại não.
Cuối cùng thì, tôi nhận ra một sự thật nghiệt ngã: không một lời nói hay hành động nào của tôi có thể trục xuất sự u sầu ra khỏi linh hồn cô ta. Quá khứ gia đình tan vỡ đổ nát có thể là lý do, nhưng cái cốt lõi là cô ta tuyệt đối không hề có một chút nỗ lực nào để tự cứu lấy mình. Cô ta chọn cách nằm im dưới đáy giếng sâu và tự khóa mọi lối thoát. Cô ta làm một công việc phục vụ bàn không có tương lai, cô ta nguyền rủa nó mỗi ngày nhưng lại không thèm nhấc mông lên để tìm kiếm một cơ hội khác. Cô ta là một nhiếp ảnh gia tài năng, có con mắt nghệ thuật thiên bẩm, tôi thậm chí đã mua tặng cô ta một chiếc máy ảnh xịn để hậu thuẫn sự nghiệp. Cô ta có thể ngồi chỉnh sửa ảnh hàng giờ liền trên Photoshop, nhưng tuyệt đối không bao giờ cho ai xem, không bao giờ chịu đi tìm khách hàng để kiếm tiền thêm. Những cô nàng u sầu là vậy, họ tìm thấy sự thỏa mãn kỳ quặc trong chính sự đau khổ của mình. Họ muốn dìm bạn xuống vũng bùn cùng họ, và sớm muộn gì, họ cũng sẽ biến bạn thành tội đồ, thành nguyên nhân cho mọi sự bất hạnh trong cuộc đời họ.
Đã có lúc tình hình tưởng như êm đẹp, chúng tôi đã cố gắng để có con. Nghĩ lại mà nổi da gà, cảm ơn trời đất vì đứa trẻ đã không bao giờ xuất hiện. Đàn ông chúng ta thường ngây thơ nghĩ rằng cứ ở bên nhau đủ lâu thì sinh một đứa con cũng chẳng sao. Nếu ngày đó cô ta mang thai, tôi sẽ bị xích cả đời vào một người đàn bà u uất, một kẻ mà dù tôi có dâng hiến cả mạng sống cũng không bao giờ biết đủ, và cuối cùng cô ta sẽ đổ mọi tội lỗi lên đầu tôi. Cô ta khát khao đứa con đó một cách điên cuồng, tính toán từng ngày rụng trứng, từng chỉ số hormone. Giờ đây tôi mới thấu suốt: cô ta muốn có con không phải vì yêu thương, mà vì cô ta ảo tưởng đứa trẻ sẽ là liều thuốc chữa lành sự thảm hại của bản thân. Nhưng nhầm to rồi! Đứa trẻ, chiếc máy tính, chiếc máy ảnh, hay chuyến du lịch nước ngoài đắt đỏ mà tôi từng bao cô ta… chẳng có gì thay đổi được thực tế cả. Ngay cả trong chuyến đi xa đó, ở một khách sạn sang trọng, cô ta vẫn đùng đùng nổi giận vì sự xáo trộn môi trường sống, rồi lại đổ lỗi cho kỳ kinh nguyệt. Sự u sầu nó nằm trong ADN của cô ta rồi.
Bản năng của đàn ông là thích sửa chữa mọi thứ, và đó chính là tử huyệt của bạn. Nhớ cho kỹ: bạn không thể cứu vớt cô ta. Bạn không có đủ công cụ và quyền năng để “sửa chữa” một người đàn bà bị hỏng hóc hay u sầu. Bạn chỉ có thể hạnh phúc khi ở bên một người phụ nữ vốn dĩ đã ổn với cuộc sống của chính họ, ổn với công việc và con người họ. Họ không cần phải lúc nào cũng tăng động, nhưng ít nhất nền tảng cảm xúc của họ phải ở mức con số 0 hoặc dương. Nếu họ ở mức dương, bất kỳ điều nhỏ nhặt nào bạn làm cũng sẽ là chất xúc tác kéo họ thăng hoa. Đôi khi tôi tự hỏi, nếu ngày đó tôi gặp một cô gái bình thường, biết mỉm cười với những món quà tôi tặng, biết trân trọng những gì tôi làm, có lẽ chúng tôi đã có một gia đình hạnh phúc, những đứa trẻ tuyệt vời và một chuyện tình khắc cốt ghi tâm. Nhưng sự u sầu của cô ta đã bóp chết mọi hi vọng, bóp nghẹt cả cơ hội để chúng tôi thấu hiểu nhau.
Sau khi chia tay, có một thời gian tôi đã tự lừa dối bản thân rằng mọi chuyện không tệ đến thế, tôi thậm chí đã cố liên lạc lại khi những ký ức đau khổ tạm thời bị thời gian làm mờ đi. Vì bộ não con người luôn có xu hướng chỉ giữ lại những thước phim tươi đẹp: những trận làm tình triền miên, những buổi chiều cầm máy ảnh dạo quanh thành phố, những nhà hàng sang trọng hay những chuyến tàu lãng mạn. Nhưng bạn quên mất một điều: tình yêu không sống bằng những khoảnh khắc thăng hoa ngắn ngủi, nó sống bằng sự mài mòn của guồng quay thường nhật. Đó là những bữa tối bình lặng, những lúc cùng xem một bộ phim, những giây phút cùng ngồi tựa lưng vào nhau. Với một cô nàng u sầu, cái guồng quay thường nhật đó là một địa ngục trần gian. Thời gian ở bên cô ta, tôi lao vào làm việc như thiêu thân và gặt hái được nhiều thành tựu, nhưng cuối cùng nhìn lại, tôi cay đắng nhận ra công việc chẳng qua chỉ là một tấm khiên giúp tôi trốn chạy khỏi sự hiện diện ngột ngạt của cô ta mà thôi.
Khi bạn bước ra đời và va phải những cô nàng u sầu này, hãy nhìn cho rõ bản chất để mà quay đầu. Có thể gia đình họ là một đống đổ nát, cha mẹ ly hôn, nhưng cũng có những kẻ sinh ra vốn dĩ cái kim đồng hồ hạnh phúc đã luôn chỉ vào vạch âm cực hạn. Bạn có thể thương hại họ, giống như cách bạn xót xa nhìn một đứa trẻ trên chiếc xe lăn, nhưng nhớ cho kỹ: bạn tuyệt đối không thể chữa lành cho họ. Nếu bạn ngoan cố đâm đầu vào một cô nàng u sầu, kết cục duy nhất đang chờ đợi bạn là một cuộc đời ngập ngụa trong đau khổ và bi kịch. Đừng tự chôn vùi thanh xuân của mình vào một cái hố không đáy.
