
Một cô gái trẻ tự hào khoe lên mạng xã hội rằng bạn thân của cô ta vừa cán mốc “chăn chuối dạo” với 40 người đàn ông. Cô ta hí hửng mua một chiếc bánh ngọt, tự tay viết lên đó dòng chữ chúc mừng như thể vừa đạt được một chiến tích lẫy lừng. Hãy nhìn thẳng vào sự thật ghê tởm đó đi. Một đứa con gái nhìn qua chưa quá 23 tuổi, nghĩa là nếu nó bắt đầu biết nếm mùi đời từ năm 15 tuổi, thì trung bình mỗi năm có đến hàng tá gã đàn ông đi qua cuộc đời nó. Nhớ cho kỹ, chỉ cần thêm 8 năm nữa thôi, khi chưa kịp chạm ngưỡng 35, con số đó sẽ chạm mốc ba chữ số. Đó không phải là sự tự do, mà là sự tàn phá nhân cách ghê tởm đang diễn ra dưới trướng nữ quyền và sự cổ xúy của truyền thông bẩn thỉu.
Tôi biết sẽ có những kẻ mở miệng ra là đạo lý, những “trai đụt”, “trai nữ quyền” hay bè lũ “chiến binh công lý xã hội” sẽ nhảy dựng lên cấu xé, buộc tội tôi là kẻ đạo đức giả. Nhưng tỉnh lại đi bạn ạ, hãy nhìn vào quy luật tiến hóa cốt lõi của nhân loại. Đàn ông chúng ta bản chất luôn khao khát một thứ gì đó nguyên bản, một chiếc xe mới tinh chưa ai lăn bánh, còn nguyên mùi sơn mới. Còn phụ nữ, họ bị hấp dẫn bởi những người đàn ông đã được thử thách, được xã hội công nhận. Đàn ông có bản lĩnh không bao giờ thèm khát một người đàn bà từng ăn nằm với cả một trung đội. Khi một con ghẹ đem cơ thể mình ra làm trò tiêu khiển cho thiên hạ, nó đang tự biến mình thành một món hàng rẻ rách, thứ rác rưởi bị thải loại khỏi thị trường dành cho đàn ông cao giá.
Bạn nghĩ “thân xác tôi, tôi có quyền” ư? Đúng, cứ việc tự do lựa chọn, nhưng cái giá phải trả sẽ cào xé tâm can bạn đến tận cùng xương tủy. Nhiều nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng, một khi người phụ nữ bước qua đời quá 10 bạn tình, khả năng gắn kết lâu dài (pair bond) của họ sẽ sụt giảm nghiêm trọng, tỷ lệ ly hôn, ngoại tình và phản bội tăng lên hơn 33%. Với một con ghẹ đã ngủ với 40 thằng đàn ông ở độ tuổi đôi mươi, hệ thống cảm xúc của nó đã hoàn toàn hoen ố và tê liệt. Nó chưa từng và sẽ không bao giờ biết cách yêu thương hay xây dựng một mối quan hệ nghiêm túc. Với nó, đàn ông không còn là một con người bằng xương bằng thịt để tôn trọng, mà chỉ là một thứ công cụ tình dục, một món đồ chơi có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Sự thối rữa này không chỉ dừng lại ở một cá nhân, nó là một căn bệnh truyền nhiễm trong giới trẻ hiện nay, bởi “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Khi con ghẹ này làm bánh ăn mừng cho bạn nó, thì bản thân nó chắc chắn cũng chẳng tốt đẹp gì, thậm chí con số của nó đã chạm ngưỡng trăm người. Điều đáng sợ nhất là chúng coi sự nhơ nhuốc đó là niềm kiêu hãnh. Đối với những người đàn ông có giá trị cao, những kẻ có lý trí và lòng tự trọng, thứ mùi vị buông thả đó chỉ mang lại sự kinh tởm, buồn nôn. Chúng ta nhìn vào đó không phải với sự thèm khát, mà là sự hãi hùng trước một ổ bệnh tật di động, từ HPV đến Herpes, khi mà đến 90% những cuộc mây mưa đó không hề có Ba Con Sói.
Cuối cùng thì, tôi phải vạch trần thực tế cay đắng này để cảnh tỉnh bạn, để bạn cứu lấy chính cuộc đời mình trước khi quá muộn. Mười, hai mươi năm trước, thế hệ chúng tôi yêu đương một cách thuần khiết, một mối tình trung học hay đại học kéo dài vài năm là cả một gia tài thiêng liêng để hướng tới mái ấm gia đình. Còn thời nay, nếu bạn cứ giữ cái tư duy nghèo nàn, túng thiếu, chỉ biết lao đầu vào những chiếc vỏ bọc xinh đẹp bên ngoài, bạn sẽ rước nhầm một con quỷ Jezebel về làm vợ mà không hề biết nó đã bị hàng chục gã đàn ông giày xéo. Đó là lý do bạn buộc phải tỉnh táo, phải học cách thấu hiểu bản chất phụ nữ, làm chủ lập trường và thấu suốt cái gọi là game, để tự nâng cao giá trị tình trường của bản thân, đủ sức gạt bỏ những thứ rác rưởi, hư hỏng này ra khỏi cuộc đời mình. Đừng để sự ngu muội biến bạn thành kẻ đổ vỏ tội nghiệp cho sự sa đọa của thời đại.
