ĐỨA TRẺ ĐÁNG GIÁ MÀ KHÔNG AI NHÌN THẤY
Tôi biết một đứa trẻ trên mạng – Jeremy Schmidt, chạy một kênh YouTube về mộc. Hơn 100.000 subscriber. Đứa này trẻ đủ để làm con tôi, khoảng 17 tuổi gì đó. Nếu tôi có một đứa con gái cùng tuổi, tôi sẽ nói thẳng: đây là mẫu người tôi muốn con gái tôi lấy. Thông minh, chăm chỉ, thực tế, sống lành mạnh, có đầu óc. Đứa này có tất cả những gì quan trọng.
Nhưng từ góc nhìn của một cô gái cùng tuổi? Nó là thằng nerd. Gầy, đeo kính, vụng về, không hot. Không ai thèm nhìn. Tôi thì khác – tôi 49 tuổi, tôi nhìn thằng này và tôi thấy tương lai. 20-30 năm nữa, nó sẽ có sự nghiệp vững chắc, có thể nuôi gia đình, có thể xây dựng một cuộc sống thực sự. Nhưng các cô gái cùng tuổi nó? Chúng không biết điều đó. Chúng còn quá trẻ để biết.
THỊ TRƯỜNG TÌNH DỤC TỰ DO – NGHE HAY, THỰC TẾ LÀ THẢM HỌA
Chúng ta đang sống trong cái gọi là thị trường tình dục vô luật lệ – tức là bất kỳ ai cũng có thể ngủ với bất kỳ ai, chỉ cần thỏa ba điều kiện: một là bạn thật sự thích người đó, hai là cả hai phải ở cùng độ tuổi pháp lý (hoặc cùng trên tuổi vị thành niên, hoặc cùng dưới), và ba là người kia phải đồng ý. Chỉ vậy thôi. Không có quy tắc nào khác.
Điều này không phải lúc nào cũng như vậy. 150 năm trước, xã hội áp đặt vô số ràng buộc lên việc ai được ngủ với ai. Hôn nhân là điều kiện tiên quyết – không có ngoại lệ. Đàn ông vi phạm cũng bị tẩy chay xã hội như đàn bà, không phải chỉ phụ nữ chịu thiệt như nhiều người lầm tưởng. Đó là điều tiết xã hội – không phải luật pháp của chính phủ, mà là áp lực cộng đồng, đạo đức tập thể, và sự phán xét của những người xung quanh.
Ngày nay tất cả những điều đó đã biến mất. Và kết quả? Với một số người, tuyệt vời. Với đa số còn lại, đó là thảm họa.
HYPERGAMY – QUY LUẬT MÀ KHÔNG AI MUỐN THỪA NHẬN
Bạn cần hiểu hypergamy. Đây là xu hướng tự nhiên của phụ nữ: họ muốn giao phối với những người đàn ông ở đỉnh của hệ thống phân cấp xã hội. Không phải tôi bịa ra điều này – đây là sinh học, là tiến hóa. Phụ nữ có trứng – ít, quý, không thể tái tạo vô hạn. Đàn ông có tinh trùng – nhiều, rẻ, dễ tái tạo. Vì vậy phụ nữ phải chọn lọc, còn đàn ông thì… thực tế hơn nhiều trong tiêu chuẩn của mình.
Đàn ông về cơ bản sẵn sàng ngủ với hầu hết mọi người nếu có cơ hội. Phụ nữ thì không – họ nhắm vào tốp đầu. Kết quả trong thị trường tự do là gì? 20% đàn ông hàng đầu ngủ với gần như tất cả phụ nữ. 50% đàn ông còn lại ở dưới đáy – không ai muốn. Đó là những “incel” – không phải vì họ xấu xa, mà vì hệ thống đã loại bỏ họ. Jeremy Schmidt chính là ví dụ: một người đàn ông có giá trị thực sự dài hạn, nhưng trong thị trường tự do này, anh ta bị coi là người thua cuộc.
VÒNG QUAY PHỤ NỮ ĐI TÌM – VÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ
Đây là những gì xảy ra: các cô gái trẻ lao vào những gã cool – xăm trổ, áo da, xe máy. Những gã đó có đầy lựa chọn nên không giữ ai lâu. Cô gái bị “chơi rồi bỏ”, tổn thương, rồi tiếp tục với người tiếp theo, rồi người tiếp theo. Cứ thế xoay vòng.
Hậu quả không phải chuyện nhỏ. Nhiều bạn tình dẫn đến vấn đề nghiêm trọng về lòng tự trọng, trầm cảm, rối loạn ăn uống, và quan trọng hơn – khả năng gắn kết cảm xúc với một người lâu dài bị tổn hại nghiêm trọng. Các nghiên cứu – dù gây tranh cãi – cho thấy phụ nữ có nhiều bạn tình thường có tỷ lệ hôn nhân thất bại cao hơn. Đây là mối tương quan trực tiếp, không phải ngẫu nhiên. Bạn có thể không thích nghe điều này, nhưng đó là sự thật.
XÃ HỘI ĐÃ TỪNG CHỊU TRÁCH NHIỆM – VÀ BÂY GIỜ THÌ SAO?
Tôi thấy một người đàn ông ngang tuổi tôi, có con gái 20 mấy tuổi, đi ngoài đường mặc áo in dòng chữ “Her body, her choice.” Tôi muốn nói thẳng với ông ta: không, không phải vậy. Cô gái 20 tuổi của ông ta vẫn còn đang ra những quyết định ngu ngốc – tôi biết, vì tôi từng là gã mà những cô gái đó chạy theo. Không có xăm thì cũng gần giống. Những gã như tôi hồi đó không phải lựa chọn tốt – nhưng các cô ấy vẫn chọn.
Vấn đề là cha mẹ – đặc biệt là những ông bố – đã từ bỏ trách nhiệm định hướng cho con cái mình. Xã hội xung quanh đã từ bỏ trách nhiệm đó. Ai đó phải nói với con gái bạn rằng thằng cool trên xe máy không phải người xây dựng tương lai cùng cô ấy. Ai đó phải chỉ cho cô ấy thấy Jeremy Schmidt là người đáng giá. Nhưng không ai làm điều đó nữa – vì làm vậy bị coi là “kiểm soát”, là “gia trưởng”, là đủ thứ tội danh khác.
KHI NGAY CẢ BA QUY TẮC CUỐI CŨNG BỊ PHÁ VỠ
Ba điều kiện tối thiểu mà tôi đề cập – ham muốn thật sự, cùng phía của độ tuổi đồng ý, và sự đồng thuận – ngay cả những điều này cũng đang bị tấn công. Có những người đang cố ép buộc bạn phải bị thu hút bởi những người mà bạn không có cảm xúc, rồi gán cho bạn tội kỳ thị nếu bạn không thấy hứng thú. Sở thích tình dục của bạn bỗng dưng trở thành vấn đề chính trị – vô lý hoàn toàn.
Tệ hơn nữa: có một luồng tư tưởng đang âm thầm cố bình thường hóa ấu dâm – điều mà tôi coi là ghê tởm và sai trái hoàn toàn ở mọi góc độ. Trẻ em không phải đối tượng tình dục, không phải đối tượng của bất kỳ dạng ham muốn nào. Không có ngoại lệ. Vậy mà những tư tưởng này đang len lỏi vào các diễn đàn được coi là “học thuật”, “tiến bộ”. Đây không phải tiến bộ – đây là sự suy đồi được đóng gói lại bằng ngôn ngữ hoa mỹ.
CÂU HỎI BẠN CẦN TỰ ĐẶT RA
Tại sao con người ngày nay – với tự do lựa chọn nhiều hơn bất kỳ thời đại nào trong lịch sử – lại bất hạnh hơn trong các mối quan hệ dài hạn? Tại sao thế hệ trước – với ít lựa chọn hơn, nhiều ràng buộc hơn – lại có vẻ hài lòng hơn với người họ chọn gắn bó cả đời?
Câu trả lời có thể không thoải mái: những quy tắc xã hội cứng nhắc ngày xưa, những áp lực cộng đồng mà chúng ta hay chê là lạc hậu – có thể chúng đã thực sự giúp con người tìm đúng người. Không phải vì ai đó bắt ép, mà vì chúng loại bỏ bớt những lựa chọn ngắn hạn sai lầm, buộc người ta nhìn vào giá trị thật dài hạn. Tôi không nói chúng ta phải quay lại thời phong kiến. Tôi chỉ nói: đừng ngây thơ nghĩ rằng tự do tuyệt đối luôn dẫn đến hạnh phúc tuyệt đối. Đôi khi, ràng buộc đúng chỗ là thứ giữ người ta khỏi tự phá hủy mình.
