Làm một người đàn ông ở độ tuổi 50 vào thời điểm này sướng hơn nhiều so với việc làm một gã trai 20 tuổi. Lần đầu tiên trong lịch sử, tuổi tác lại là một lợi thế tuyệt đối. Nếu được chọn lại, tôi thề sẽ không bao giờ muốn dành tuổi trẻ của mình ở cái thời đại quái đản này. Kể từ sau năm 2010, thế giới này đã trở nên điên rồ ngoài sức tưởng tượng. Nhưng nói vậy không có nghĩa là các bạn trẻ tuổi 20 bây giờ phải tuyệt vọng; hãy nhìn nhận đây là một cơ hội vàng để các bạn rèn luyện sự gai góc, bởi vì các bạn đang phải trưởng thành trong một thời đại hoàn toàn trống vắng những người thầy và những hình mẫu người hùng đích thực.
Đàn ông trẻ thời nay đang bị tước đoạt tuổi thơ và thanh xuân bởi những trò múa rối của đám chính trị gia. Các bạn bị bủa vây liên tục bởi những lời tuyên truyền độc hại về ngày tận thế, từ dịch bệnh cho đến biến đổi khí hậu. Bản chất của những trò dọa dẫm này chỉ là để hút cạn sự tập trung, năng lượng và ý chí của các bạn. Thời của tôi ở thập niên 80 không có những thứ rác rưởi đó. Chúng tôi có những người thầy, những người hùng và những cố vấn đáng tin cậy. Còn bây giờ, các bạn chẳng thể tin tưởng được ai, kể cả hệ thống giáo dục.
Ngay cả những biểu tượng nam tính bình dị nhất cũng đang bị tước đoạt. Thời tôi, thước đo bản lĩnh của một thằng đàn ông nằm ở việc có biết lái xe số sàn hay không. Nhìn thấy ba cái bàn đạp dưới chân, phụ nữ sẽ biết ngay gã này có kỹ năng và sự kiểm soát. Còn bây giờ thì sao? Ngay cả siêu xe như Lamborghini hay Ferrari cũng trang bị hộp số tự động thô kệch. Muốn có một hộp số sàn đúng nghĩa, bạn phải trả một số tiền điên rồ cho thứ vốn dĩ phải là tiêu chuẩn. Đó là lý do tôi chẳng còn mặn mà gì với mấy chiếc siêu xe đời mới.
Tôi thấy tội nghiệp cho thế hệ trẻ ngày nay khi các bạn phải sống trong một môi trường mà mọi bản năng và đam mê tự nhiên của đàn ông đều bị dán nhãn là “độc hại”. Bạn không được phép nghĩ những gì mình muốn, nói những gì mình tin mà không phải lo sợ cái gọi là “văn hóa tẩy chay”. Tệ hơn nữa, bạn thậm chí không thể tin tưởng cả bạn bè đồng trang lứa. Một khi bạn đã thức tỉnh, đã tiếp thu tư duy thực tế và nhìn thấu những trò hề xung quanh, bạn sẽ thấy mình lạc lõng hoàn toàn với những gã bạn cùng tuổi vẫn đang u mê bám víu vào hệ thống.
Chính vì thế, tôi muốn đứng đây để làm một tấm gương đúng nghĩa cho các bạn, chứ không phải để nhồi nhét vào đầu các bạn bất kỳ ý thức hệ nào. Tôi muốn các bạn phải học cách tư duy độc lập, biết hoài nghi và đặt câu hỏi trước mọi thế lực quyền lực. Đừng bao giờ tin vào những tiêu đề giật gân của truyền thông chính thống. Hãy luôn đào sâu vì mọi câu chuyện luôn có mặt trái của nó. Khi họ cố nhồi nhét cho bạn một câu chuyện đáng thương, hãy tự mình kiểm chứng thực tế bằng sự thấu đáo của một người đàn ông.
Xã hội ngày nay đang ép các bạn phải có tư duy bầy đàn, phải phục tùng như những xác sống không hồn, những con NPC được lập trình sẵn. Nghệ thuật thì chết lâm sàng, âm nhạc thì tệ hại, phim ảnh thì rỗng tuếch, chẳng có gì đủ sức tạo động lực cho các bạn. Lời khuyên của tôi là: Hãy tự nắm lấy vận mệnh của mình. Hãy tìm ra thứ thực sự thúc đẩy bạn, thứ khiến bạn muốn bật dậy vào mỗi buổi sáng và hành động. Đừng bao giờ chọn con đường an toàn mà xã hội đã vạch sẵn, vì nếu chọn con đường đó, bạn sẽ kết thúc một cuộc đời mờ nhạt y như bao kẻ tầm thường khác.
Khi tôi gặp những người đàn ông cùng tuổi 50 đang than vãn về việc mình già đi, tôi luôn bảo họ hãy tỉnh lại. Chúng ta đang ở độ tuổi làm chủ cuộc chơi và chúng ta đã may mắn được trưởng thành trong một kỷ nguyên hoàng kim nhất. Hãy nhìn cái cách mà Hollywood cố bấu víu vào những bộ phim, những diễn viên của thập niên 80 là đủ hiểu. Thời đó, chúng tôi lớn lên mà không có internet, không có điện thoại thông minh, chúng tôi chơi đùa ngoài trời và thực sự trải nghiệm cuộc sống.
Bây giờ, mỗi khi đi ăn tối, ra bãi biển hay dắt chó đi dạo, tôi tuyệt đối không chạm vào điện thoại. Tôi không cần những cú hích dopamine giả tạo sau mỗi vài giây. Nhìn những gã trai trẻ trong các buổi tiệc tùng cứ dán mắt vào màn hình để quẹt ứng dụng hẹn hò, trong khi những cô nàng nóng bỏng bằng xương bằng thịt đang đứng ngay trước mặt, tôi thấy thật nực cười. Tôi chả cần app nào cả, tôi chỉ cần bước đến và trò chuyện, thế là đủ để vượt mặt tất cả bọn họ rồi.
Cái hay của việc làm một người đàn ông lớn tuổi là chúng tôi nhớ rất rõ một thời đại không có internet, nơi mà thiết bị tối tân nhất chỉ là chiếc máy nhắn tin. Thời đó, chúng tôi trêu đùa nhau bằng những câu đùa bỗ bã mà chẳng ai thèm chấp nhặt hay tỏ ra đạo đức giả, cười xong là lại làm anh em cốt nhục. Còn thời nay, cái gì cũng có thể gây chia rẽ. Vì vậy, hỡi các chàng trai trẻ, đã đến lúc các bạn phải biết ngắt kết nối với thế giới ảo, bước ra ngoài và giành lấy thế chủ động cho cuộc đời mình.
