TRƯỜNG HỌC ĐẬP TAN SỰ YẾU ĐUỐI VÀ TÁI SINH BẢN LĨNH ĐÀN ÔNG
Nếu bạn còn trẻ và chưa bước chân vào giảng đường đại học, tôi có một lời khuyên chân thành nhưng đầy sức răn đe: Hãy nhập ngũ. Bản thân tôi không phải là cựu chiến binh, thời trẻ tôi chưa từng nghĩ đến điều đó và giờ nhìn lại, đó là một trong những tiếc nuối lớn nhất đời tôi. Nếu được chọn lại, tôi sẽ vào quân đội ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, đi tầm 2 đến 3 năm là đủ. Nhìn vào thế hệ trẻ ngày nay lớn lên sau cuộc cách mạng tình dục, tôi thấy quá nhiều gã trai mang một tâm lý yếu ớt, lệch lạc. Quá nhiều người được nuôi dạy bởi những bà mẹ đơn thân hoặc sống trong những gia đình bất ổn, nơi cha mẹ thản nhiên trút bỏ mọi gánh nặng cảm xúc lên đầu con cái. Hệ quả là gì? Một thế hệ đàn ông với cái đầu đầy rẫy sự hoang mang, cảm xúc hỗn độn và tâm lý vụn vỡ.
Tại sao môi trường quân đội lại là liều thuốc bốc đúng bệnh cho những gã trai như vậy? Quân đội buộc bạn phải phục tùng mệnh lệnh và tạm thời tắt cái tư duy phản kháng vô tội vạ của mình đi. Phần lớn cuộc sống người lính là sự rập khuôn, đơn điệu và chán ngắt. Nhưng nghe này, chính cái sự chán ngắt đó lại hoạt động như một cơ chế thiền định. Khi bạn phải tập trung làm những công việc chân tay tầm thường, lặp đi lặp lại không cần tốn chất xám, thì phần não bộ cao cấp của bạn sẽ được nghỉ ngơi, thả lỏng và chữa lành. Sự hỗn độn trong cảm xúc của bạn sẽ tự động được dập tắt. Bạn tạm thời từ bỏ quyền tự quyết trong vài năm để đổi lấy sự bình yên thực sự trong tâm hồn, tránh xa mọi cám dỗ và phiền nhiễu của cuộc sống đời thường.
Không chỉ có vậy, bạn sẽ có được một thể hình lý tưởng nhất trong cuộc đời mình nhờ chế độ tập luyện kỷ luật thép mỗi ngày. Bạn sẽ học được vô số kỹ năng sinh tồn thực tế mà trường lớp không bao giờ dạy, bắt đầu từ việc làm sao để sử dụng thành thạo một khẩu súng. Sau vài năm nghĩa vụ, bạn bước ra đời với một cơ thể tráng kiện, một tâm lý vững vàng và đi kèm là những chế độ phúc lợi, hỗ trợ tuyệt vời cho việc học hành hay mua nhà sau này. Tuy nhiên, đừng biến quân đội thành sự nghiệp cả đời. Việc dành ra hơn hai thập kỷ để nhảy dựng lên mỗi khi cấp trên ra lệnh là một sự lãng phí. Bạn sẽ mất đi những năm tháng thanh xuân đẹp nhất để gây dựng sự nghiệp hay kinh doanh. Hãy coi 2 năm quân ngũ như một khoản đầu tư ngắn hạn, bạn sẽ chẳng mất mát gì đâu. Ở tuổi này của tôi, việc tiêu tốn vài năm thời trẻ hoàn toàn chẳng thấm tháp vào đâu cả.
Nếu đã quyết định đi, đừng chọn những chỗ an nhàn, hãy lao vào những nơi khắc nghiệt nhất. Hãy chọn đơn vị nào vượt quá năng lực hiện tại của bạn một chút để nó ép bạn phải bứt phá giới hạn của bản thân cả về thể xác lẫn tinh thần. Trong cuốn sách “Antifragile” (Chống tổn thương) của Nassim Taleb có một nguyên lý rất hay: Mọi thứ sẽ trở nên yếu ớt nếu không chịu áp lực. Xương của các phi hành gia sẽ bị giòn và dễ gãy sau vài tháng sống trong môi trường không trọng lực vì chúng không phải chịu sức nặng nào cả. Khi bạn đặt áp lực nặng nề lên xương, nó sẽ tự động phản kháng và trở nên mạnh mẽ hơn. Con người cũng vậy, bạn cần áp lực cực hạn của quân đội để rèn luyện sự kiên cường và khả năng phục hồi trước những giông bão của cuộc đời.
Nhiều gã sẽ bao biện: “Lỡ xảy ra chiến tranh và tôi mất mạng thì sao?”. Tỷ lệ bạn bỏ mạng trên chiến trường thấp hơn bạn tưởng nhiều, và nếu có phải đối mặt với súng đạn thì đó cũng chẳng phải là tận thế. Trải nghiệm sinh tử đó chỉ là một gạch đầu dòng khác trong danh sách những thứ làm nên sự can trường của một người đàn ông. Trên đời này, thứ duy nhất mang tên “tận thế” chính là khi thế giới thực sự sụp đổ, còn lại mọi thứ khác đều có cách giải quyết. Đừng mang những lý do như quá tuổi, quá béo hay quá yếu ra để ngụy biện. Nếu bạn không đủ điều kiện vào quân đội trong nước, thậm chí Lính đánh thuê Pháp (French Foreign Legion) còn chẳng quan tâm bạn bao nhiêu tuổi, miễn là bạn có thể lực và chịu học tiếng. Tất cả những lời từ chối chỉ là sự bao biện hèn nhát của những kẻ sợ gian khổ.
Tôi luôn ủng hộ ý tưởng rằng các quốc gia nên áp dụng luật nghĩa vụ quân sự bắt buộc 2 năm cho tất cả thanh niên tuổi 18. Chỉ khi hoàn thành nghĩa vụ, họ mới có quyền bầu cử hay sở hữu tài sản. Tại sao? Vì xã hội hiện đại đang bị phân hóa sâu sắc, các tầng lớp và nhóm người không bao giờ chịu giao lưu với nhau. Bản thân tôi lớn lên trong một gia đình tri thức giàu có, sống ở những khu phố thượng lưu và chưa từng biết người nghèo thực sự là gì cho đến năm 32 tuổi, khi tôi đi xuyên bang Mississippi. Có quá nhiều kẻ trí thức vĩ cuồng ngoài kia đang phán xét về xã hội trong khi chưa từng tiếp xúc với các tầng lớp khác. Quân đội là nơi duy nhất bắt buộc tất cả mọi người, không phân biệt giàu nghèo, xuất thân, phải sống chung một mái nhà.
Môi trường đó sẽ uốn nắn những cái đầu lệch lạc, giúp họ tỉnh ngộ trước những chiêu trò tẩy não của các trào lưu độc hại ngoài xã hội. Nó tạo ra sự thấu hiểu giữa các tầng lớp và đem lại sự gắn kết quốc gia mạnh mẽ, giống như cách mà Thụy Sĩ hay Israel đang làm rất thành công. Bạn có thể nghĩ tôi điên khi khuyên bạn đi lính. Nhưng hãy nghiêm túc suy nghĩ về hình tượng người đàn ông bản lĩnh, phong trần mà bạn sẽ trở thành sau 2 năm rèn luyện trong quân ngũ. Chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu thay đổi bản thân cả.
