KẺ NÓI NHIỀU LÀ KẺ DẠI: NGHỆ THUẬT NGẬM MIỆNG ĐỂ ĐẠT ĐƯỢC THÀNH CÔNG
Sáng nay thức dậy, tôi lật giở đống ghi chép, lướt qua một danh sách dài các chủ đề để làm video nhưng chẳng có hứng thú với cái nào cả. Bình thường tôi là một gã cực kỳ hiếu ngôn, thích nói thao thao bất tuyệt. Nhưng bạn biết không, chính cái tật nói nhiều đã đẩy tôi vào vô số rắc rối trong đời mà tôi không thể nào nhớ hết. Đàn ông nói dài, nói dai thực chất là đang tự đào hố chôn mình; lời nói lúc đó không giúp ích gì cho bạn mà ngược lại, nó hủy hoại chính vị thế của bạn. Tôi đã từng nói trong một video trước rằng bí quyết để sống thọ là phải biết khi nào nên rời cuộc chơi. Chuyện ăn nói cũng y như vậy, bạn nói quá nhiều chỉ khiến người ta phát ngán và mệt mỏi mà thôi.
Trong giao tiếp xã hội, phần lớn mọi người không thực sự trao đổi thông tin, mà họ đang cố gắng củng cố vị thế của mình trong nhóm. Họ tranh nhau nói để thể hiện mình thông minh, quan trọng hay giàu có. Khi bạn độc chiếm diễn đàn, bạn đang tước đoạt cơ hội tỏa sáng của họ, khiến họ cảm thấy không được tôn trọng. Hãy làm một thí nghiệm nhỏ này: Khi ở trong một nhóm, bạn hãy im lặng và chỉ đặt những câu hỏi mở thật ngắn gọn kiểu như: “Hôm qua bạn làm gì thế?”, “Vấn đề đó tồi tệ thật, bạn đã xử lý nó ra sao?”. Hãy im lặng và để họ tự lấp đầy khoảng trống đó. Kết quả là gì bạn biết không? Họ sẽ nghĩ bạn là một gã tuyệt vời, thông minh và cực kỳ cuốn hút, dù thực chất họ chẳng biết quái gì về bạn cả vì bạn có thèm hé răng nửa lời đâu.
Thời trẻ, tôi cũng từng mắc sai lầm này vì sự bất an và thiếu tự tin vào bản thân. Khi chưa có thành tựu gì trong tay, đàn ông có xu hướng nói liến thoắng về những chủ đề mình thích để chứng tỏ năng lực hoặc để “bán mình” cho thiên hạ. Nhưng đó là một chiến lược ngu ngốc và rất khó thành công. Thay vì cố công thuyết phục người khác rằng bạn vĩ đại, hãy nhường sân khấu cho họ nói thỏa thích. Người ta cũng thường lầm tưởng những kẻ ít nói là những người sâu sắc, có nội tâm phong phú. Sự thật phũ phàng là đa số những kẻ im lặng ngoài kia chỉ là những kẻ nhạt nhẽo và chán ngắt. Nhưng chính sự im lặng đó lại tạo ra một vệt hào quang huyền bí, đầy sức hút đối với những kẻ nói nhiều.
Trong cuộc sống, sẽ có những lúc bạn phải nuốt cái tôi của mình vào trong, chấp nhận chịu đựng sự chán chường để ngồi lắng nghe một kẻ rỗng tuếch ba hoa bốc phét, còn bản thân thì giữ kín như bưng những sở thích cá nhân của mình. Câu hỏi cốt lõi ở đây không phải là “khi nào bạn nên ngậm miệng” – vì câu trả lời là bạn phải im lặng hầu hết mọi thời gian. Câu hỏi đúng phải là: “Khi nào bạn mới được phép lên tiếng?”. Câu trả lời cực kỳ đơn giản: Bạn chỉ nói khi những người xung quanh thực sự và chân thành muốn lắng nghe bạn. Những lúc khác, hãy câm miệng lại.
Việc kìm hãm ham muốn nói về bản thân, về kinh nghiệm hay quan điểm của mình đòi hỏi một kỷ luật thép, và đó chính là một loại siêu năng lực. Nếu bạn làm được điều này trước mặt đối tác, sếp hay đồng nghiệp – những người có thể giúp đỡ sự nghiệp của bạn – phần thưởng nhận lại sẽ cực kỳ lớn. Khi bạn hiếm khi lên tiếng, người ta sẽ phải chờ đợi, chăm chú lắng nghe từng lời bạn thốt ra như một phản xạ có điều kiện. Họ sẽ coi trọng ý kiến của bạn, ngay cả khi họ không đồng ý với nó. Càng ít nói, lời nói của bạn càng có giá trị cao. Đó là quy luật cung cầu đơn giản của cuộc đời mà khi già đi tôi mới thấu hiểu và rèn luyện được.
Sẽ có kẻ ngụy biện rằng sống như vậy là giả tạo, là không được làm chính mình. Nực cười, làm quái gì có ai sống trên đời này được là chính mình. Đúng như Shakespeare đã nói, thế giới này là một sân khấu và tất cả chúng ta chỉ là những diễn viên. Chúng ta liên tục phải sắm các vai diễn khác nhau trong đời. Vấn đề đặt ra là: Bạn muốn trở thành một diễn viên thành công, một người chơi lão luyện có được tất cả những gì mình muốn; hay bạn muốn làm một gã ngốc nghếch cứ nói hươu nói vượn để rồi cả đời chẳng đạt được cái cực cực gì? Quyết định là ở bạn.
