ĐÁNH THỨC “SỰ KHỐN NẠN” BÊN TRONG: VŨ KHÍ TỐI THƯỢNG ĐỂ ĐÀN ÔNG KHÔNG BỊ CHÀ ĐẠP
Trong thâm tâm mỗi chúng ta đều ẩn chứa một phần “khốn nạn”, một kẻ hung hăng, sẵn sàng sừng sỏ và bất cần đời nhất. Nếu bạn chưa có hoặc đang cố đè nén nó, hãy lập tức đánh thức và biến kẻ “khốn nạn” đó thành người bạn đồng hành tốt nhất của mình. Cái tư tưởng sống làm “trai tốt” (nice guy) chỉ dành cho những kẻ thất bại. Thế giới này vận hành theo quy luật sinh tồn của tự nhiên: Kẻ mạnh, kẻ hung hăng hơn sẽ sống sót và thịnh vượng, còn kẻ yếu đuối sẽ bị gạt sang bên lề. Nếu bạn cứ chọn làm một gã trai tốt, hiền lành nhu nhược suốt đời, xã hội này sẽ nghiền nát bạn.
Tôi nói cho bạn biết cái kết cục thảm hại của một “trai tốt” là gì. Bạn đi làm bị sếp chửi mắng, bạn vẫn cúi đầu “vâng vâng, dạ dạ” rồi cắm mặt tăng ca đến đêm muộn làm một dự án vô bổ vì sợ phản kháng sẽ là “không ngoan”. Trên đường về, bạn còn lãng mạn ghé mua một bó hoa tặng vợ hoặc bạn gái. Nhưng khi vừa mở cửa bước vào nhà, bạn sẽ thấy chính gã sếp khốn nạn kia đang nằm trên giường mây mưa với người đàn bà của bạn, còn cô ta thì trơ trẽn bảo: “Em không muốn đâu nhưng chuyện tự nhiên nó thế”. Đó chính là cái giá phải trả của sự hiền lành vô hại. Nếu bạn không đủ mạnh mẽ, không có sự gai góc để bảo vệ những gì thuộc về mình, kẻ khác sẽ đến dẫm đạp lên bạn, cướp công việc và ngủ với người đàn bà của bạn.
Tuy nhiên, sai lầm lớn nhất của những gã non nớt là để máu “khốn nạn” bờ bãi mọi lúc mọi nơi hoặc trút lên sai người. Bản thân tôi đã nhìn thấy bài học nhãn tiền từ chính ông già tôi. Ông ấy là một kẻ khốn nạn 24/7, luôn sừng sỏ, độc đoán trong mọi hoàn cảnh kể cả với những người thân trong gia đình. Hậu quả là dù từng có một sự nghiệp lừng lẫy, ông ấy dần bị cô lập, bị xã hội đẩy ra rìa vì chẳng ai chịu nổi một kẻ lúc nào cũng như con nhím xù lông. Đừng bao giờ làm một kẻ khốn nạn toàn thời gian, điều đó chỉ mang lại sự cô độc và kiệt quệ năng lượng. Bạn chỉ cần kích hoạt sự tàn nhẫn đó vào những thời điểm mang tính quyết định mà thôi.
Hãy học cách chọn đúng đối tượng để tung đòn. Nhiều gã đàn ông rất nực cười, họ mua phải hàng lỗi liền quay lại cửa hàng, đứng la hét, chửi bới một cô nhân viên thu ngân thấp cổ bé họng không có quyền hành gì. Hay vào nhà hàng, họ hạch sách, hách dịch với người phục vụ để rồi nhận lại một bãi nước bọt của họ vào đĩa thức ăn trong bếp. Đó là sự khốn nạn ngu xuẩn của những kẻ yếu thế. Khi gặp sự cố tại cửa hàng, hãy lịch sự bảo với cô nhân viên: “Tôi biết em không giải quyết được việc này, cho tôi gặp quản lý của em”. Và khi gã quản lý – người có quyền quyết định trả tiền hoặc đổi hàng cho bạn – xuất hiện, đó mới là lúc bạn tung ra sự hung hăng và áp chế bằng năng lực hành vi để đạt được mục đích.
Trong công việc và sự nghiệp, sự “khốn nạn” đúng lúc là một chiến lược bắt buộc để chứng minh bạn không phải là một kẻ dễ bị bắt nạt. Tôi ví dụ, một đối tác chậm thanh toán cho bạn suốt 60 đến 90 ngày. Việc bạn cần làm là gọi vài nhân viên vào văn phòng của mình, bật loa ngoài lên và gọi điện cho gã đối tác đó. Hãy dùng những lời lẽ đanh thép, ép cô ta hay gã ta phải đưa ra một ngày giờ trả tiền cụ thể, chứ không chấp nhận những lời hứa suông. Bạn diễn cái vai “khốn nạn” đó trước mặt cấp dưới để họ thấy rằng sếp của họ có móng vuốt, có sự tàn nhẫn của một con sói đầu đàn. Khi nhân viên đã sợ cái uy đó, bạn sẽ chẳng bao giờ phải dùng sự khốn nạn để quát tháo hay ép buộc họ trong công việc hằng ngày nữa.
Tất nhiên, việc hành xử cạn tàu ráo máng để giải quyết công việc trước mắt sẽ luôn để lại vết nứt cho mối quan hệ. Sau khi đòi được tiền từ gã đối tác chậm trễ kia, bạn phải tỉnh táo đánh giá: Nếu gã là khách hàng quá lớn, hãy chủ động hẹn họ đi uống rượu để xoa dịu và hàn gắn; còn nếu gã đã tái phạm nhiều lần, hãy tìm mối khác để thay thế ngay lập tức. Bạn không thể làm ăn lâu dài với một kẻ luôn bắt bạn phải xù lông để đòi quyền lợi. Sự hung hăng, thô lỗ giống như một liều thuốc độc, dùng quá liều sẽ tự giết chết chính mình. Xã hội này muốn vận hành trơn tru vẫn cần sự bôi trơn của văn minh, sự lịch thiệp, nụ cười và những lời tử tế. Nhưng hãy biến sự hung hăng thành một thứ vũ khí ẩn giấu, chỉ rút kiếm khi cần thiết.
Khi bạn còn trẻ, hãy tận dụng thời gian này để thử nghiệm và rèn luyện bản lĩnh. Nếu có kẻ định bắt nạt bạn, hãy bật lại ngay lập tức. Ở tuổi vị thành niên hay đôi mươi, cái giá của sự va chạm là rất rẻ, chẳng ai thèm chấp một gã trai trẻ đang học cách khẳng định mình. Đừng bao giờ tin vào những lời rao giảng đạo đức giả rằng đàn ông phải luôn là “trai tốt”. Bản thân tôi biết mình là một kẻ khốn nạn, nhưng ngoài xã hội, tôi luôn chọn cách khoác lên mình chiếc mặt nạ tử tế để mọi việc hanh thông. Cuộc đời là một sân khấu lớn và chúng ta đều là những diễn viên. Bạn muốn làm một diễn viên hạng A, một người chơi lão luyện có được tiền tài, địa vị, đàn bà đẹp; hay muốn làm một gã “trai tốt” nhu nhược, một gã “trai sực nức mùi đậu nành” để rồi bị chọn lọc tự nhiên đào thải và nghiền nát dưới bánh xe cuộc đời? Quyết định hoàn toàn nằm ở bản lĩnh của bạn.
