Khi bạn còn là một đứa trẻ hay một gã thanh niên mới lớn, bạn kết bạn vì thấy đối phương “ngầu”, vì chung sở thích hoặc đơn giản là vì thích chơi với nhau. Đó là thứ tình bạn thuần khiết mà Aristotle từng ca tụng – nơi hai người cùng chia sẻ gánh nặng của sự tồn tại. Nhưng nghe cho kỹ đây: Khi bạn già đi, cái đặc quyền kết bạn “chỉ vì thích” đó trở thành một thứ xa xỉ phẩm mà bạn không còn đủ sức chi trả. Đàn ông trưởng thành không kết bạn bằng cảm xúc, họ kết bạn bằng sự thực tế. Đôi khi, bạn phải kết giao với cả những kẻ mà bạn khinh bỉ tận xương tủy, đơn giản vì họ cần thiết cho sự sinh tồn và thành công của bạn.
Nhiều gã trai trẻ đầy lý tưởng sẽ nhảy dựng lên và chửi rằng thế là “giả tạo”, là “đạo đức giả”, là “nịnh bợ”. Đúng, tôi thừa nhận đó là sự giả tạo. Khi bạn mỉm cười trước một câu đùa nhạt nhẽo của một gã mà bạn coi là thằng đần, bạn chính là một kẻ giả tạo. Nhưng sự khác biệt giữa một kẻ thành công và một gã thất bại nằm ở chỗ: Kẻ thành công biết khi nào cần giả tạo để đạt được mục đích. Cuộc sống càng phức tạp, trách nhiệm càng nặng nề, bạn càng phải biết cách uốn mình. Bạn không thể để cái tôi trẻ con của mình làm hỏng việc lớn chỉ vì “tôi không thích gã đó”.
Hãy nhìn vào thực tế: Đôi khi bạn phải đi ăn tối, cười nói và trả tiền cho một gã mà bạn ghét cay ghét đắng chỉ vì gã đó giữ chiếc chìa khóa cho tương lai của con cái bạn, hoặc cho sự thành bại của dự án bạn đang theo đuổi. Bạn nghĩ kẻ đang nịnh bợ kia cảm thấy sung sướng lắm sao? Không, họ thừa biết mình đang làm gì, nhưng họ chọn sự thực tế thay vì sự ảo tưởng. Khi bạn 15 tuổi, bạn có thể bảo một thằng khác “biến đi” chỉ vì nó không cùng gu nhạc. Nhưng ở tuổi 45, nếu bạn làm thế, bạn đang tự sát về mặt xã hội.
Trong thế giới của những người trưởng thành, mỗi chúng ta đều đang mang theo những “vũ khí hạt nhân xã hội”. Một lời xúc phạm, một sự khước từ thẳng thừng hôm nay có thể là ngòi nổ cho một thảm họa vào năm sau. Thế gian này tròn lắm, kẻ mà hôm nay bạn sỉ nhục vì cho rằng hắn không thể làm gì được bạn, rất có thể năm sau lại là kẻ đứng ở vị trí có quyền quyết định số phận của bạn. Đàn ông khôn ngoan không bao giờ tạo ra kẻ thù khi họ có thể tạo ra một “người quen xã giao”. Đừng dại dột xát muối vào mũi ai đó chỉ để thỏa mãn cái sự “thẳng tính” nhất thời của mình.
Tôi đã thấy quá nhiều gã “thẳng như ruột ngựa”, luôn tự hào vì dám nói thẳng vào mặt người khác rằng “anh là thằng rác rưởi”. Họ đạt được sự thỏa mãn đạo đức nhất thời, cảm thấy mình thượng đẳng và chính nghĩa. Nhưng rồi sao? Đến năm 40 tuổi, họ nhìn lại và thấy đời mình là một đống đổ nát, trong khi những kẻ họ từng khinh bỉ lại đang ngồi ở trên cao. Những kẻ đó không hiểu rằng việc chơi đúng luật chơi của xã hội không phải là hèn nhát, mà là bản lĩnh. Những vị CEO thành công nhất luôn mỉm cười với tất cả mọi người, không phải vì họ yêu quý tất cả, mà vì họ biết cách giữ cho mọi thứ vận hành trơn tru.
Đừng bao giờ là kẻ ngu ngốc đi nói với một thằng đần rằng nó là thằng đần. Kẻ làm điều đó mới chính là thằng đần thực sự. Để leo lên cao, bạn cần những cánh tay kéo mình lên và cả những đôi vai để bước tiếp, bất kể chủ nhân của chúng có là ai đi chăng nữa. Hãy giữ những định kiến đạo đức cho riêng mình và cho thế giới thấy một bộ mặt lịch thiệp, khôn ngoan. Tình bạn trong thế giới người lớn là một công cụ, một chiến thuật. Hãy sử dụng nó để bảo vệ bản thân và những người bạn yêu thương, thay vì dùng nó để nuôi dưỡng cái tôi viển vông và dễ vỡ của mình.
