Người ta thường nói về những cô gái có “Daddy issues” (vấn đề với cha), nhưng ít ai dám thừa nhận rằng đàn ông chúng ta cũng đầy rẫy những kẻ có “Mommy issues”. Nó không phải là việc bạn thèm khát một người phụ nữ có bộ ngực lớn hay vẻ ngoài nóng bỏng, mà nó thể hiện qua một sự lệch lạc tâm lý cực kỳ tai hại: Bạn chỉ khao khát những người phụ nữ thờ ơ với mình. Tôi thừa nhận, chính tôi cũng từng như vậy. Tôi gạt phăng những người phụ nữ yêu mình chân thành, coi họ là những thứ hiển nhiên có được và lao đầu vào đuổi theo những kẻ lạnh lùng, xa cách, thậm chí là những người chẳng thèm mảy may quan tâm đến sự tồn tại của tôi.
Cái bẫy này rất tinh vi, vì khi bạn theo đuổi những người phụ nữ “ngoài tầm với”, bạn sẽ rèn luyện được kỹ năng tán tỉnh thượng thừa. Bạn trở nên dạn dĩ, sắc sảo và kiên trì hơn. Nhưng về mặt tâm lý, đó là một sự tự ngược đãi bản thân. Những gã đàn ông mắc kẹt trong vòng xoáy này thường kết hôn với người phụ nữ vốn dĩ chẳng mặn mà gì với mình, để rồi cả đời phải chạy trên chiếc máy chạy bộ không có điểm dừng, cố gắng làm hài lòng cô ta để đổi lấy một chút công nhận. Kết quả là một cuộc hôn nhân khốn khổ, không bao giờ có được sự bình yên hay thỏa mãn thực sự.
Bạn phải hiểu rằng nếu một người phụ nữ thờ ơ với bạn, không phải vì cô ta xấu xa, mà đơn giản là vì hai người không khớp nhau. Những phẩm chất bạn có không phải là thứ cô ta tìm kiếm. Nhưng vì sự “lệch lạc” trong tim, bạn lại coi sự thờ ơ đó là một lời thách thức, một thứ “ma lực” khiến bạn không thể ngừng thèm khát. Bạn bỏ qua những người phụ nữ sẵn sàng nấu cho bạn bát súp khi bạn ốm, những người cười cùng một kiểu đùa với bạn, để rồi đi săn đuổi một “thiên thần lạnh giá” – người mà dù bạn có chiếm hữu được thể xác, bạn cũng chẳng bao giờ chạm được vào linh hồn.
Nhìn lại cuộc đời mình, tôi thấy thật bi kịch và ngu xuẩn. Tôi đã mất gần 30 năm, từ lúc 14 tuổi cho đến tận khi ngoài 40, để nhận ra mình đã phí hoài thanh xuân đuổi theo những ảo ảnh. Có những người phụ nữ tuyệt vời đã từng muốn cùng tôi xây dựng tương lai, nhưng tôi đã nhẫn tâm gạt họ sang một bên chỉ vì họ quá… tốt với mình. Đó là lỗi của bạn, không phải lỗi của họ. Bạn đang cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng một người không phù hợp, và bạn nhầm tưởng rằng sự chinh phục được kẻ thờ ơ sẽ chữa lành được những tổn thương quá khứ.
Sự thật tàn nhẫn là: Người phụ nữ lạnh lùng đó sẽ không bao giờ mang lại cho bạn sự thỏa mãn mà bạn hằng mong đợi. Sự kết nối giữa bạn và cô ta bị lỗi ngay từ đầu. Bạn đang theo đuổi chính sự bất ổn tâm thần của mình chứ không phải tình yêu. Dù nguyên nhân có phải từ mẹ bạn hay từ bất kỳ nguồn cơn nào khác, kết quả vẫn không đổi: Sự cưỡng ép một mối quan hệ không tương thích chỉ dẫn đến sự kiệt quệ về tinh thần. Đừng cố chấp ép buộc những thứ vốn dĩ không thuộc về mình, vì cái giá phải trả là sự bình yên của cả một đời đàn ông.
Hãy tỉnh ngộ đi trước khi quá muộn. Đừng để đến khi 50 tuổi như tôi mới nhìn lại và cay đắng tự hỏi: “Mình đã nghĩ cái quái gì thế này?”. Hãy trân trọng người phụ nữ biết quan tâm, người gửi cho bạn những thứ nhỏ bé khiến bạn mỉm cười, người thực sự rung động trước con người thật của bạn. Đó mới là bến đỗ, còn những kẻ thờ ơ ngoài kia chỉ là những ảo ảnh trên sa mạc mà thôi. Bạn không cần phải chứng minh giá trị của mình bằng cách chinh phục một người không muốn bạn; giá trị của bạn nằm ở việc biết chọn đúng người để trao đi sự trân trọng.
