Bạn đã bao giờ cảm thấy cô đơn đến mức tưởng như mình sắp chết chưa? Đó là kiểu cô đơn tột cùng, khiến bạn nghĩ mình là sinh vật duy nhất còn sót lại trên trái đất này. Để trốn tránh cảm giác khốn khổ như một xác sống đó, bạn lao vào trò chơi điện tử, thủ dâm, sa đà vào các trang web đen hay làm bất cứ trò gì để giết thời gian. Thực tế tồi tệ này thường xảy ra nhất khi bạn còn trẻ: không bạn gái, không bạn bè, lạc lõng ở một thành phố mới với một công việc mới. Và rồi, cứ mỗi khi có ai đó chìa tay ra thể hiện chút thiện chí, bạn liền bám chặt lấy họ bằng cả hai tay như thể đó là chiếc phao cứu sinh cuối cùng. Chính sự tuyệt vọng, vồ vập và nhu cầu tình cảm thái quá của một gã trai đụt đã tự tay đẩy họ ra xa, khiến bạn đánh mất đi cơ hội có một người bạn thực sự.
Nỗi cô đơn lạc lõng này thực ra đã tồn tại từ khi xã hội hiện đại ra đời chứ chẳng phải chuyện mới đây. Bạn bước đi giữa những con phố đông đúc, bước lên những chuyến tàu điện ngầm chật ních người, nhưng xung quanh toàn là những người lạ hoắc luôn nhìn đi chỗ khác. Bạn nhận ra không một ai muốn lắng nghe, thấu hiểu hay thực sự quan tâm đến bạn; nếu bạn có bị sét đánh chết giữa đường, họ cũng chỉ tặc lưỡi xem như một tai nạn xui xẻo rồi đi tiếp. Bản thân tôi khi trẻ cũng từng trải qua những giai đoạn tăm tối như thế, và tôi đứng đây để khẳng định với bạn rằng: nỗi đau này chỉ là tạm thời. Nó chắc chắn sẽ qua đi, với điều kiện duy nhất là bạn phải làm điều gì đó có ích cho cuộc sống của chính mình thay vì tự cô lập.
Khi cô đơn bủa vây, cám dỗ lớn nhất của những kẻ yếu đuối là rúc sâu vào phòng, ăn bám bố mẹ và tiêu tốn hàng tấn thời gian vào những trò vô bổ. Việc xem phim, chơi game hay xem văn hóa phẩm đồi trụy có thể giúp bạn quên đi thực tại rất nhanh, nhưng chúng không hề bồi đắp thêm bất kỳ giá trị nào cho con người bạn. Nếu muốn giải khuây, ít nhất hãy chọn những sở thích có tính kiến tạo, chẳng hạn như tôi chọn học làm mộc dù tay nghề chẳng ra sao nhưng ít nhất tôi cũng tự làm ra được những chiếc hộp gỗ. Bạn phải ép bản thân sử dụng những khoảng thời gian trống trải một mình đó vào việc nâng cao giá trị bản thân. Việc buông thả và đốt thời gian vào những thứ vô nghĩa thì luôn dễ dàng hơn nhiều so với việc kỷ luật bản thân để học hỏi và tiến lên.
Hãy biết cách tận dụng sự cô đơn như một lợi thế dài hạn cho tương lai của bạn. Thay vì ngồi im gặm nhấm sự tủi thân sau giờ làm, hãy ép mình đọc những cuốn sách kinh điển của Tolstoy, Dostoevsky, hay Dickens để khai sáng tư duy. Hãy học một ngôn ngữ mới, rèn luyện một kỹ năng thực tế, hoặc lao đến phòng gym để nâng tạ và độ lại vóc dáng của mình. Khi tâm trí bạn tập trung cao độ vào việc phát triển bản thân, bạn sẽ tự động thoát khỏi vòng xoáy suy nghĩ tiêu cực và nâng cao giá trị tình trường của chính mình. Quá khứ của tôi cũng từng có những năm tháng chạm đáy, vứt bỏ thời gian một cách ngu xuẩn chỉ để dán mắt vào chiếc tivi một cách ám ảnh, và giờ nghĩ lại tôi thấy tiếc nuối vô cùng. Cuối cùng thì, thời gian thì có hạn và là thứ đắt giá nhất, một khi đã mất đi thì không bao giờ lấy lại được dù bạn có bao nhiêu tiền; vì vậy, hãy hành động một cách khôn ngoan và đừng tự chôn vùi tuổi trẻ của mình.
