Tôi biết rõ về những kẻ bắt nạt hơn bất cứ ai. Tôi lớn lên dưới đòn roi và sự khủng bố của một gã tồi – chính là cha đẻ của mình. Suốt 25 năm qua, tôi không thèm nhìn mặt ông ta và tôi nói thẳng: tôi hận ông ta tận xương tủy. Ông ta đã hành hạ, đe dọa và biến tuổi thơ của tôi thành một cơn ác mộng kéo dài. Khi bạn bị bắt nạt ngay trong chính ngôi nhà mình, bạn sẽ hiểu cảm giác sợ hãi tột độ là gì. Đừng nghe những lời đạo đức giả, tôi thà là một người cha nuông chiều con cái còn hơn để chúng phải sống trong sợ hãi như tôi đã từng.
Ở trường, tôi cũng là mục tiêu của những kẻ bắt nạt, một phần vì cá tính, một phần vì tôi luôn là “lính mới” do gia đình chuyển chỗ ở liên tục. Đám con trai ở tuổi dậy thì luôn tìm cách khẳng định vị thế bằng sự hung hãn và kẻ mới đến chính là mồi ngon. Nhưng tôi rút ra một bài học xương máu: Khi bị bắt nạt, bạn phải đứng thẳng dậy mà đối mặt. Tôi không quan tâm kẻ đó to con hay hung dữ thế nào, trừ khi hắn cầm súng vào đầu bạn, còn lại, dù có phải ăn một trận đòn nhừ tử, dù có phải nằm trên vũng máu, bạn cũng phải đánh trả.
Bản chất của những kẻ bắt nạt là sự bất an và hèn nhát. Chúng không thực sự muốn gây thương tích, chúng chỉ thèm khát cảm giác thống trị để khỏa lấp sự yếu kém của bản thân. Chúng luôn chọn những kẻ yếu hơn hoặc những người cô lập để làm gương cho kẻ khác. Nếu bạn phục tùng, chúng sẽ vĩnh viễn đè đầu cưỡi cổ bạn. Nỗi nhục nhã đó là một loại ung thư tâm hồn, nó sẽ gặm nhấm bạn suốt đời. Tôi thà bị đuổi học vì đánh nhau còn hơn để bản thân trở thành một món đồ chơi cho sự độc ác của kẻ khác.
Sự căm ghét mà tôi dành cho kẻ bắt nạt mình – dù là ở trường hay ở nhà – chưa bao giờ nguôi ngoai, nó chỉ lớn dần theo năm tháng. Những kẻ đó không bao giờ có được sự tôn trọng hay yêu thương, thứ duy nhất chúng có là sự sợ hãi nhất thời của nạn nhân. Hãy nhớ lấy lời tôi: Ngay giây phút quyền lực của chúng lung lay, ngay khi chúng lộ ra sơ hở, thế giới sẽ lao vào xâu xé chúng. Đó là quy luật tất yếu. Nếu bạn thấy một kẻ bắt nạt đang ở thế yếu, đừng ngần ngại, hãy cho hắn một bài học thích đáng.
Kẻ bắt nạt là những sinh vật thảm hại. Chúng hi sinh danh dự và nhân phẩm của người khác để đánh bóng cái tôi rẻ tiền của mình. Chúng cần một “bao cát” để trút giận, để cảm thấy mình quan trọng. Tôi đã 50 tuổi, sống trong nhung lụa từ bé nhưng những vết sẹo tâm lý từ gã cha đốn mạt đó vẫn còn nguyên vẹn. Sự im lặng của mẹ tôi ngày đó cũng là một sự tiếp tay. Chính vì thế, tôi dạy bạn rằng: Đừng bao giờ thỏa hiệp.
Gửi đến những kẻ đang bắt nạt người khác: Hãy cẩn thận cái lưng của mình. Khi các người lơi lỏng cảnh giác, những kẻ bị các người chà đạp sẽ không nương tay đâu. Còn với những người đang bị bắt nạt, tôi tiếp thêm sức mạnh cho bạn. Hãy giữ lấy lòng tự trọng. Một cú lên gối đúng chỗ, một thái độ không lùi bước là thứ duy nhất kẻ bắt nạt hiểu được. Đừng để sự hèn nhát nhân danh sự hòa bình hủy hoại cuộc đời bạn.
