Khi còn là một thằng nhóc học cấp hai, tôi là fan cuồng của nhóm Rock Van Halen. Đến tận bây giờ, tôi vẫn mê mẩn những album đầu của họ. Năm 1991, khi ca sĩ Sammy Hagar lên thay David Lee Roth, họ ra mắt một bài hát mang tên “The Dream Is Over” có một câu hát cực kỳ thấm thía: “Hãy mơ một giấc mơ khác, giấc mơ này đã kết thúc rồi”. Thời điểm đó, tôi chỉ bỏ cuộn băng cassette vào máy cassette và nghe một cách vô thức khi đang làm việc khác mà chẳng mảy may suy nghĩ. Phải đến nhiều năm sau, khi đã là một người đàn ông trưởng thành, trải qua đủ sự đời chứ không còn là một thằng nhóc 22 tuổi ranh ma nữa, tôi mới tỉnh ngộ và nhận ra sự sâu sắc đến rợn người của câu hát đó.
Hãy nhìn vào thực tế ngày nay, ví dụ như mấy tay làm YouTube chẳng hạn. Có những kẻ khởi đầu rất tốt, may mắn bắt được làn sóng khán giả rồi bùng nổ danh tiếng, người người nhà nhà theo dõi. Nhưng ngay khi ở đỉnh cao, họ lại bắt đầu làm những trò ngu ngốc, hành xử kiểu trịch thượng và quay lưng chống lại chính khán giả của mình. Kết cục là người hâm mộ trung thành bỏ đi, chỉ còn lại những kẻ ở lại để xem trong sự khinh bỉ, chực chờ cười nhạo và chế giễu họ. Cay đắng nhất là khi hào quang đã tắt, các kênh này chỉ còn một nhúm người xem nhưng những tay YouTube đó vẫn bấu víu vào công thức cũ kỹ. Họ hoang tưởng rằng nếu cứ tiếp tục làm nội dung như xưa thì một ngày nào đó đám đông từng bị họ xúc phạm sẽ quay trở lại, đưa họ về vị trí hoàng kim ban đầu. Không bao giờ có chuyện đó đâu. Khi bạn đánh mất khán giả, họ sẽ đi mãi mãi. Những kẻ đó thất bại vì họ vẫn đang mơ một giấc mơ đã chết mà không dám tỉnh dậy.
BÀI HỌC XƯƠNG MÁU TỪ CHÍNH CUỘC ĐỜI TÔI
Đây chính là bài học cay đắng mà tôi đã phải tự trả giá trong quá khứ. Tôi từng là một nhà sản xuất phim và đã gặt hái được thành công nhất định. Nhưng rồi biến cố ập đến, tôi bắt đầu thất bại vì những lý do phức tạp tại Nam Mỹ. Thay vì chấp nhận thực tế, tôi ngoan cố không chịu buông tay. Suốt 3 đến 4 năm trời, tôi liên tục tìm cách hồi sinh một cái xác chết. Tôi không thể tưởng tượng nổi mình sẽ sống một cuộc đời khác nếu không làm phim, tôi ép mình phải mơ lại giấc mơ cũ trong tuyệt vọng. Đó là một tấn bi kịch kéo dài và lãng phí vô ích nhiều năm tuổi trẻ của tôi.
Phải mất một thời gian dài, hoàn toàn do sự đưa đẩy của số phận và hoàn cảnh, tôi mới vô tình tìm thấy một mục tiêu mới, một đỉnh núi mới để chinh phục và bắt đầu mơ một giấc mơ hoàn toàn khác. Nhìn lại những tay YouTube hết thời đang cố níu kéo danh vọng, tôi thấy họ chẳng khác nào đang cố làm hô hấp nhân tạo (CPR) cho một cái xác chết. Giấc mơ của họ đã chết hẳn rồi và việc ngoan cố bấu víu chỉ làm trò cười cho thiên hạ. Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện này với tư cách là một người đi trước, hy vọng bạn có thể học hỏi từ vết xe đổ của tôi chứ không phải tự mình nếm trải nỗi đau đó.
PHÂN BIỆT GIỮA “GIAI ĐOẠN KHÓ KHĂN” VÀ “GIẤC MƠ ĐÃ CHẾT”
Tôi không khuyên bạn phải bỏ cuộc mỗi khi gặp khó khăn. Tuyệt đối không.
Trong bất kỳ hành trình chinh phục đỉnh cao nào, việc bạn đối mặt với những giai đoạn cực kỳ gian nan, khủng khiếp đến mức muốn gục ngã là điều hoàn toàn bình thường. Đó chỉ là những thử thách tất yếu để sàng lọc kẻ yếu và người mạnh trên đường đến cái đích vĩ đại. Giữa một giai đoạn khó khăn và một giấc mơ đã chết có sự khác biệt rất rõ ràng, và bạn buộc phải tỉnh táo để nhận biết nó thông qua một yếu tố cốt lõi: Thái độ của những người xung quanh.
Khi bạn đang đi đúng hướng nhưng gặp vận hạn, những người xung quanh sẽ tự khắc tìm đến và chìa tay ra giúp đỡ bạn. Bản năng của con người rất nhạy bén, họ có thể ngửi thấy, cảm nhận thấy giấc mơ của bạn vẫn còn tràn đầy sức sống và họ muốn trở thành một phần của đội ngũ sẽ đặt chân lên đỉnh vinh quang. Họ giúp bạn không phải vì bạn là một gã dễ mến, mà vì họ muốn đồng hành cùng một kẻ chiến thắng. Ngược lại, khi bạn điên cuồng lao theo một thứ vốn đã kết thúc, bạn sẽ thấy mình hoàn toàn đơn độc. Người ta có thể xã giao bằng vài lời động viên lịch sự, nhưng tuyệt nhiên không ai muốn đầu tư hay nhúng tay vào giúp đỡ bạn cả. Họ nhận ra sự vô vọng của dự án đó từ lâu, chỉ có bạn là kẻ duy nhất mù quáng không chịu tỉnh ra.
ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH KẺ ĐÁNG THƯƠNG
Hãy tự nhìn lại bản thân và những người xung quanh bạn xem. Có những lúc bạn gặp một gã và ngay lập tức trực giác mách bảo rằng: “Ý tưởng kinh doanh của tay này chắc chắn sẽ thành công, gã này sẽ tiến xa”. Nhưng cũng có những kẻ bạn vừa nhìn qua đã biết ngay đó là một kẻ thua cuộc đang theo đuổi một mục tiêu nực cười, vô vọng. Nếu bạn có thể dễ dàng nhìn thấu sự thảm hại của người khác, thì đừng tự lừa dối mình rằng người ta không nhìn ra sự thảm hại của bạn. Hãy chú ý đến cách thế giới phản ứng với giấc mơ của bạn. Nếu tất cả đều quay lưng và bỏ mặc bạn, đó là dấu hiệu rõ ràng nhất cảnh báo rằng đã đến lúc phải dừng lại.
Không có gì thảm hại và đáng thương hơn một người đàn ông mải miết đuổi theo một giấc mơ đã chết. Khi tôi làm phim ở Nam Mỹ, tất cả mọi người, từ các nhà đầu tư cho đến đối tác đều biết tôi sẽ không bao giờ xin được tài trợ để làm thêm bất kỳ bộ phim nào nữa. Ai cũng biết điều đó, ngoại trừ tôi. Bây giờ nhìn lại quãng thời gian đó, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và nhục nhã vì đã tự hạ thấp bản thân một cách vô ích chỉ vì không chịu chấp nhận sự thật. Đến thời điểm hiện tại, tôi thấy thương hại cho cô nàng nghiện rượu năm xưa, và tôi cũng thấy tiếc nuôi cho chính mình của quá khứ. Nhưng tôi mừng vì mình đã kịp tỉnh ngộ để biến nó thành một câu chuyện trải nghiệm kể lại cho bạn nghe, thay vì chìm nghỉm trong vũng bùn của sự ngoan cố. Hãy nhớ lấy điều này: Khi một giấc mơ đã kết thúc, hãy dũng cảm chôn cất nó và tìm cho mình một giấc mơ mới.
