Nhiều thằng đàn ông ngày nay nhìn thấy sự lấn lướt của cái gọi là “nữ quyền” hay phong trào “chiến binh công lý xã hội” (SJW) trong môi trường công sở liền đấm ngực kêu gào, đòi đứng lên chiến đấu để ngăn chặn. Họ ngây thơ cho rằng tập đoàn kinh tế và nữ quyền là hai thứ nước với lửa, không thể dung hòa. Nhưng tỉnh lại đi, đó là một sự lầm tưởng tai hại. Sự thật trần trụi là gì? Nữ quyền và các tập đoàn không chỉ là bạn thân, chúng là một cặp tình nhân hoan lạc. Bề ngoài có vẻ lệch tông, nhưng chúng bổ sung cho nhau hoàn hảo để cùng nhau hút máu người lao động.
Các tập đoàn độc quyền kiểm soát 80-90% thị trường cực kỳ thèm khát nữ quyền. Mục đích tối thượng của nữ quyền hiện đại là gì? Thúc đẩy phụ nữ lao vào thị trường lao động. Đừng nghe những lời bọc đường về việc “bảo vệ quyền lợi phụ nữ”. Có bao giờ bạn thấy các nhóm nữ quyền xuống đường biểu tình đòi xây thêm nhà trẻ cho những người mẹ đang đi làm chưa? Có bao giờ họ đấu tranh đòi đặc quyền làm mẹ chưa? Không bao giờ. Nữ quyền chỉ quan tâm đến những người phụ nữ là “gã làm thuê” cho các tập đoàn. Về mặt kinh tế học cơ bản, khi nguồn cung lao động tăng lên, giá nhân công sẽ lao dốc. Khi làn sóng nữ quyền thứ hai bùng nổ vào những năm 1960, phụ nữ ồ ạt tràn vào thị trường. Từ 100 luật sư nam, giờ có thêm 100 luật sư nữ, giá trị của nghề luật sư tự động giảm đi một nửa.
Muốn bằng chứng không? Hãy nhìn vào những ngành nghề nặng nhọc mà phụ nữ không bao giờ bén mảng tới: thợ sửa ống nước, công nhân giàn khoan, ngư dân vùng Alaska. Đó là những công việc bẩn thỉu, khắc nghiệt, đòi hỏi cả thể lực lẫn tinh thần thép. Vì không có phụ nữ cạnh tranh, giá nhân công của một gã thợ điện hay thợ sửa ống nước ngày nay cao đến mức nực cười nếu so với một gã luật sư ngồi văn phòng máy lạnh. Vào những năm 1950 trở về trước, nghề luật sư cực kỳ hái ra tiền vì thị trường không bị bão hòa. Nữ quyền xuất hiện đã giúp các tập đoàn giải bài toán chi phí nhân sự ở các vị trí lao động trí óc một cách ngoạn mục.
SỰ THA HÓA CỦA MỘT THUYẾT VỊ NHÂN SINH
Ban đầu, các tập đoàn có thể đã phản đối nữ quyền vì yêu cầu “trả lương bình đẳng”. Nhưng những cái đầu tài phiệt nhanh chóng nhận ra nguồn lợi khổng lồ phía sau. Thay vì chống đối, họ bắt đầu rót tiền, tài trợ và nuôi dưỡng các tổ chức nữ quyền. Càng nhiều phụ nữ bị dắt mũi vào giảng đường đại học, vào các ngành STEM (khoa học, công nghệ), thì giá trị chất xám của ngành đó càng rẻ mạt. Chiêu trò này chẳng khác gì việc các tài phiệt Thung lũng Silicon cấu kết với nhau, bỏ tiền ra vận động hành lang tại Washington để mở toang cửa nhập cư, cấp visa H-1B cho kỹ sư Ấn Độ, Trung Quốc tràn vào nhằm đạp giá lương của kỹ sư bản địa xuống đáy. Năm 2012, một vụ bê bối chấn động đã phanh phui việc những ông lớn như Steve Jobs hay George Lucas đi đêm với nhau để ép lương kỹ sư phần mềm. Mọi thứ sau đó bị chìm xuồng bằng tiền, vì đó là cách thế giới này vận hành.
Chính mối quan hệ sặc mùi tiền này đã bóp méo hoàn toàn bản chất của nữ quyền. Phong trào nữ quyền làn sóng thứ nhất xưa kia đấu tranh cho quyền sở hữu tài sản, quyền bầu cử và bình đẳng pháp lý cho mọi phụ nữ, đặc biệt là những người mẹ. Nhưng từ làn sóng thứ hai và thứ ba, “người mẹ” đã bị gạt ra ngoài lề để nhường chỗ cho “nữ nhân viên mẫu mực”. Tại sao nạo phá thai bỗng dưng trở thành điều sống còn của nữ quyền sau năm 1963? Rất đơn giản: Sinh đẻ là kẻ thù của năng suất lao động.
Một người phụ nữ cống hiến hiệu quả nhất cho tư bản là vào độ tuổi 20 và 30 – vốn cũng là giai đoạn vàng và khỏe mạnh nhất để làm mẹ. Khi một người phụ nữ mang thai và nuôi con nhỏ, bản năng tự nhiên sẽ kéo cô ấy về với gia đình, năng lượng bị phân tán và cô ấy không còn tâm trí để cày cuốc cho tư bản. Để giải quyết “chướng ngại vật” này, các tổ chức nữ quyền được nuôi béo bởi tập đoàn đã quay sang cổ xúy nạo phá thai và tránh thai, biến nó thành quyền tự do lựa chọn. Sự thật là họ đang khuyến khích việc triệt tiêu những đứa trẻ từ trong trứng nước, chỉ để cung cấp cho các tập đoàn một lực lượng lao động giá rẻ và không vướng bận.
CÚ LỪA THẾ KỶ VÀ SỰ THẬT VỀ HẠNH PHÚC CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ
Nữ quyền đã tẩy não phụ nữ bằng luận điệu: Hãy từ bỏ gia đình, từ bỏ thiên chức làm mẹ, từ bỏ cuộc sống cá nhân để hiến dâng những năm tháng thanh xuân sung sức nhất cho một chiếc ghế văn phòng tại một tập đoàn chết tiệt nào đó. Và sự hiện diện của họ ở đó, mỉa mai thay, lại là công cụ để hạ bệ mức lương của chính họ và của đàn ông. Một cú lừa thế kỷ được dàn dựng quá tinh vi.
Thực tế đã chứng minh điều ngược lại với những gì đám nữ quyền ra rả. Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng, khi những người phụ nữ có sự nghiệp thành đạt buộc phải nghỉ việc tạm thời để chăm sóc người thân bị bệnh trong gia đình, có đến hai phần ba trong số họ không muốn quay lại công sở sau khi thời kỳ khủng hoảng kết thúc. Họ yêu việc được ở nhà, được chăm sóc những người thân yêu của mình. Đó là bản năng gốc, là nguồn cội mang lại hạnh phúc và sự thỏa mãn thực sự cho một người phụ nữ: chăm lo cho cha mẹ, anh em, chồng con chứ không phải làm nô lệ cho một gã sếp tài phiệt. Phải cần đến một chiến dịch tẩy não quy mô lớn và tàn nhẫn của chủ nghĩa nữ quyền thì người ta mới khiến phụ nữ quay lưng lại với thứ làm họ hạnh phúc nhất, mục đích tối hậu cũng chỉ để làm giàu cho túi tiền của các tập đoàn.
SỰ CỘNG SINH KHÔNG THỂ CỨU CHỮA
Nếu bạn đang mơ mộng rằng một ngày nào đó môi trường doanh nghiệp sẽ thanh trừng sạch bóng cái tư tưởng nữ quyền độc hại này, thì hãy tỉnh ngủ đi. Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Giống như bất kỳ mối quan hệ cộng sinh lâu năm nào, hai thực thể này đã nhào nặn và thay đổi lẫn nhau. Các tập đoàn biến nữ quyền thành một công cụ vắt kiệt sức lao động, và ngược lại, các tập đoàn giờ đây cũng phải quỳ gối trước những yêu sách ngớ ngẩn của phong trào này.
Không phải tự nhiên mà công sở ngày nay tràn ngập các quy định, điều luật rườm rà về quấy rối tình dục hay các mối quan hệ nam nữ tại nơi làm việc. Tập đoàn chiều chuộng các yêu sách của nữ quyền để đổi lấy sự phục tùng của lực lượng lao động nữ. Sẽ không bao giờ có chuyện doanh nghiệp tư nhân quay trở lại cái thời kỳ “nguyên thủy, không nữ quyền”. Cái gọi là vườn địa đàng đó chưa từng tồn tại. Các tập đoàn đã, đang và sẽ luôn yêu chuộng nữ quyền, bởi đó là thứ công cụ hoàn hảo nhất để chúng duy trì quyền lực và sự giàu có trên mồ hôi nước mắt của những kẻ mù quáng.
