Não trạng dư dả = tự do, khan hiếm = nô lệ !
Khác biệt cốt lõi giữa một người đàn ông tự do và một kẻ tự trói mình nằm ở tư duy dồi dào hay khan hiếm.
Những người đàn ông sống trong dồi dào là những người đã chạm được vào tự do, ít nhất là trong tư duy. Họ không bị giam trong một cái nhà tù tinh thần. Không ai xiềng xích họ, không một niềm tin giới hạn nào trói họ lại. Họ tự do. Ngược lại, những người sống trong khan hiếm thực chất là nô lệ. Không phải nô lệ của xã hội, của phụ nữ hay của hoàn cảnh, mà là nô lệ của chính đầu óc mình. Họ tự xây nhà tù rồi chui vào ở.
Tôi đã gặp rất nhiều người như vậy. Lúc nào cũng đầy rẫy những câu “không thể”. Không thể thực thi nếu không có cái đó. Không thể thành công nếu không sinh ra thế này, không cao thế nọ, không giàu thế kia. Chính họ là kẻ thù lớn nhất của đời mình. Vì thế tôi luôn nhấn mạnh: tư duy dồi dào tạo ra tự do. Dù hiện tại bạn chưa giàu, chưa mạnh, chưa đạt tới đỉnh cao nào đi nữa -tài chính, thể chất, tinh thần hay tâm linh – chỉ cần bạn tập trung đi về phía dồi dào, bạn đã bắt đầu được giải phóng. Bạn thoát khỏi mấy con quỷ trong đầu, thoát khỏi cái thói tự giam mình.
Những kẻ sống trong khan hiếm thì khác. Họ luôn có lý do, luôn có cái cớ. Tôi thấy rất nhiều gã tự gọi mình là “bất lực”, suốt ngày than vãn chuyện đàn bà, chuyện xã hội. Điều buồn cười là không ít trong số đó ngoại hình chẳng tệ, hoàn toàn không phải dạng hết cửa. Nhưng lúc nào cũng than văn thở: “Tôi không đủ cao”, “tôi không đủ cơ bắp”, “tôi không đủ tiền”, “tôi không giống mấy thằng kia”. Và tôi nói thật, kể cả khi họ đạt được mấy thứ đó, họ vẫn sẽ tìm ra một cái cớ mới để than tiếp. Luôn có một rào cản mới để họ vin vào, chỉ để tiếp tục làm nô lệ và tiếp tục bị giam trong đầu mình.
Người đàn ông có tư duy dồi dào thì khác hẳn. Bạn nhìn họ là thấy. Họ cảm thấy tự do, ngay cả khi đời họ chưa hoàn hảo. Có thể họ chưa giàu, chưa thành công theo chuẩn xã hội, nhưng trong đầu họ luôn có cảm giác: ngoài kia còn rất nhiều thứ. Không thiếu phụ nữ. Không thiếu tiền. Không thiếu ý tưởng. Không thiếu con đường để đi. Họ sống với cái đầu mở, còn những kẻ bị giam trong đầu thì lúc nào cũng thấy thế giới thiếu thốn mọi thứ: thiếu cơ hội, thiếu việc làm, thiếu tiền, thiếu gái.
Bạn chắc cũng từng gặp kiểu người này: lúc nào cũng than “chẳng ai tuyển dụng”, “kinh tế nát rồi”, “không có cửa”. Họ luôn nhìn ly nước vơi một nửa. Còn người dồi dào thì nhìn ly nước đầy một nửa. Lạc quan hay bi quan không phải là chuyện cảm xúc nhất thời, nó là hệ quả của tư duy. Lạc quan đi kèm với dồi dào. Bi quan đi kèm với khan hiếm.
Nếu bạn muốn đi xa trong đời, bạn buộc phải trở thành một kẻ săn cơ hội. Cơ hội ở khắp nơi, nhưng chỉ người nào có tư duy dồi dào mới nhìn thấy. Người bi quan thì không nhìn thấy gì ngoài vấn đề. Và tôi luôn tránh xa những người như vậy. Tôi không để họ bước vào vòng tròn của mình, vì họ đầu “độc ao nước”. Tôi chỉ giữ những người tích cực, có giá trị, có tư duy mở bên cạnh mình, vì tôi muốn giữ đầu óc mình tự do. Tôi không bao giờ muốn bị giam bởi những niềm tin giới hạn do chính mình hoặc người khác nhét vào.
Vấn đề lớn nhất của những kẻ sống trong khan hiếm là họ không nhìn thế giới như nó vốn là, mà nhìn thế giới như họ muốn nó phải là. Và rồi họ tin rằng cái hình ảnh trong đầu họ chính là thực tại. Thế là họ tự tạo ra một đời sống đầy tức giận, bực bội, cay cú. Lúc nào cũng cau có, lúc nào cũng khó chịu, lúc nào cũng thấy mình bị đối xử bất công. Đó là dấu hiệu rõ ràng của một người đang bị giam trong đầu mình.
Tôi không muốn cuộc đời như thế, và tôi tin bạn cũng không nên muốn. Năng lượng đó độc hại. Nó không dẫn bạn đi đâu cả.
Bạn cần hiểu rõ sự khác biệt này: dồi dào dẫn tới tự do, còn khan hiếm dẫn tới tự giam mình. Khi bạn sống trong khan hiếm, bạn sẽ luôn có hàng tá lý do giải thích vì sao mình không làm được, không đạt được, không đi tới đâu. Và rồi bạn bắt đầu chỉ tay ra ngoài, đổ lỗi cho xã hội, cho nhóm này nhóm kia, cho hoàn cảnh, cho “thế lực” nào đó đang kìm hãm bạn.
Một người đàn ông tự do thì làm điều ngược lại: luôn đổ lỗi cho bản thân trước tiên. Tôi nói rất rõ: trước tiên, luôn là lỗi của tôi. Luôn có thứ tôi có thể làm khác đi. Luôn có lựa chọn tôi có thể đưa ra tốt hơn. Khi bạn đứng trong khung tư duy đó, bạn phát triển. Bạn học hỏi. Bạn mở rộng.
Còn khi bạn sống bằng cách chỉ tay, đóng vai nạn nhân, bạn sẽ không bao giờ lớn lên. Bạn sẽ luôn cảm thấy mình bị nhắm tới, bị chèn ép, bị bất công. Và đó chính là cái xiềng xích nặng nhất mà một người đàn ông có thể tự đeo vào cổ mình.
Tôi nói những điều này không phải để vuốt ve bạn, mà để bạn tỉnh ra. Tự do của bạn bắt đầu trong đầu bạn. Dồi dào không phải là bạn có bao nhiêu tiền hôm nay, mà là bạn nhìn thế giới bằng con mắt nào. Nếu bạn chọn dồi dào, bạn đang mở cửa nhà tù. Nếu bạn chọn khan hiếm, chính bạn là cai ngục của đời mình.
