Tôi biết có những người trẻ lớn lên dưới bàn tay của những người mẹ đơn thân. Các bạn luôn cảm thấy mình thiếu hụt một điều gì đó cốt yếu, dù không thể gọi tên. Bạn nhìn sang những đồng trang lứa lớn lên trong gia đình có cả cha lẫn mẹ, thấy họ thành công, tự tin và bản lĩnh hơn hẳn. Trong khi đó, xã hội này lại đang ra rả những lời dối trá rằng việc lớn lên thiếu vắng người cha chẳng có vấn đề gì cả. Đó là một lời nói dối tai hại. Thực tế, đối với một người đàn ông, việc chỉ được nuôi dưỡng bởi mẹ đơn thân thường là một thảm họa, và cốt lõi của thảm họa đó nằm ở cách bạn đối diện với nỗi sợ.
Nỗi sợ là bản năng con người, ai cũng có. Nhưng sự khác biệt nằm ở chỗ bạn xử lý nó như thế nào. Một người mẹ đơn thân, dù có đức hy sinh và làm việc chăm chỉ đến đâu, bản năng của họ vẫn là vỗ về. Khi bạn sợ bóng tối lúc lên bốn, hay sợ phải chuyển trường lúc hai mươi, mẹ sẽ ôm ấp, an ủi và xoa dịu bạn. Điều đó không xấu, nhưng nó khiến bạn không bao giờ học được cách vượt qua nỗi sợ. Bạn được vỗ về, nhưng bạn không có công cụ để chiến đấu.
Ngược lại, một người cha thực thụ sẽ dạy con mình cách đối đầu với nỗi sợ. Hãy nhìn vào đứa trẻ tập xe đạp: khi nó ngã và trầy đầu gối, người mẹ sẽ chạy lại hôn lên vết thương và bảo “không cần tập nữa đâu”. Đó là sai lầm. Người cha, dù đôi khi vụng về hoặc thậm chí quát mắng, sẽ bắt đứa trẻ phải trèo lên xe một lần nữa. Đứa trẻ có thể ấm ức, có thể ghét cha mình lúc đó, nhưng cuối cùng nó sẽ biết đi xe đạp. Nó học được rằng nỗi sợ ngã không đáng sợ bằng việc bị tụt lại phía sau.
Trong lịch sử nhân loại, từ thời săn bắn hái lượm, đàn ông phải kết thành bầy đàn để đi săn voi ma mút. Họ phải đẩy những đứa trẻ ra khỏi sự bảo bọc để chúng học cách sinh tồn. Đàn ông, về bản chất, là những thợ săn. Bạn phải đi săn đuổi mục tiêu, sự nghiệp và cả phụ nữ. Nếu bạn lớn lên mà chỉ có sự vỗ về của mẹ, bạn sẽ không có khái niệm về việc theo đuổi và chinh phục. Bạn không biết cách xử lý khi đối diện với thử thách vì chưa bao giờ có một người đàn ông nào đẩy bạn vào chỗ khó khăn để bạn tự bơi.
Nguy hiểm hơn, sự giáo dục của mẹ đơn thân thường biến bạn thành một kẻ “nhu nhược” (Yes-man). Vì mẹ là điểm tựa duy nhất, bạn luôn sợ làm bà thất vọng và không dám bước qua ranh giới. Bà ấy vô tình biến bạn thành hình mẫu người đàn ông mà bà ấy hằng ao ước: một kẻ biết nghe lời, thụ động và luôn ở bên cạnh để bà được vỗ về. Bà ấy muốn bạn là một “anh chàng tốt bụng” (Nice guy), nhưng sự thật nghiệt ngã là phụ nữ không bị thu hút bởi những kẻ tốt bụng một cách bạc nhược. Họ cần sự vững chãi, sức mạnh và đôi khi là một chút phớt lờ đầy bản lĩnh.
Nếu bạn đang cảm thấy tê liệt vì nỗi sợ, sợ thất bại, sợ phụ nữ, sợ mất đi sự an toàn, thì hãy nghe đây: Không bao giờ là quá muộn để thay đổi. Bạn phải hiểu rằng nỗi sợ chỉ là một con ngựa hoang mà bạn đang cưỡi. Việc của bạn là phải nắm chặt dây cương và ghì nó lại cho đến khi nó chịu khuất phục. Nỗi sợ sẽ luôn tồn tại, nhưng điều quan trọng là bạn phải quản trị được nó. Đừng nghe những lời khuyên “hãy là chính mình” một cách mù quáng, mà hãy trở thành người đàn ông mà mục tiêu của bạn yêu cầu.
Bạn phải học cách chấp nhận sự đau đớn và trầy xước. Để đạt được thành tựu, bạn buộc phải bước ra ngoài, chịu tổn thương, thậm chí là tan nát tâm hồn để tôi luyện bản lĩnh. Hãy ngừng việc thu mình lại và chờ đợi sự vỗ về mỗi khi gặp khó khăn. Sự vỗ về chỉ mang lại cảm giác dễ chịu nhất thời, nhưng nó sẽ giết chết tương lai của bạn. Hãy đứng dậy, lao vào những thứ khiến bạn sợ hãi, và hiểu rằng thất bại khi dám thử sức vẫn tốt hơn ngàn lần việc sống một đời an phận và hèn nhát.
