Bạn có bao giờ tự hỏi tại sao lũ đang giật dây, điều hành cái gọi là nền dân chủ phương Tây hiện nay chỉ toàn trai đụt nhu nhược hoặc những kẻ tâm thần biến thái máu lạnh không? Nhớ cho kỹ, đây không phải là một lỗi hệ thống, mà đó là một tính năng được thiết kế có chủ đích. Bản chất của cái guồng quay quyền lực hiện tại đã bị bóp méo để đảm bảo rằng, những kẻ bò được lên đỉnh tháp thượng tầng chắc chắn sẽ chỉ thuộc về hai nhóm cặn bã đó mà thôi.
Hãy nhìn lại lịch sử để thấy sự tàn nhẫn của thời gian. Ngày xưa, khi chế độ quý tộc cha truyền con nối còn thống trị, quyền lực nằm trong tay những kẻ được sinh ra ở vạch đích. Cái giá phải trả là sự suy thoái không thể tránh khỏi của dòng máu: đời cha là một vị vua vĩ đại, đời con bắt đầu tầm thường, đời cháu là lũ ngốc và đến đời chắt thì cả một đế chế vĩ đại chính thức tan thành mây khói. Để sửa sai, phương Tây đã vẽ ra cái gọi là “hệ thống trọng dụng nhân tài”, hứa hẹn rằng bất kể bạn có xuất thân hèn mọn đến đâu, chỉ cần có tài năng và thực lực, bạn đều có thể leo lên nhóm một phần trăm đỉnh tháp, nắm giữ vận mệnh của quốc gia từ giảng đường cho đến nghị trường.
Lý thuyết thì thật đẹp đẽ, nhưng thực tế lại là một cái tát đau đớn vào sự ngây thơ của giới trẻ. Suốt vài thập kỷ qua, cái hệ thống đó đã bị vôi hóa và trở nên thối nát. Kẻ leo lên đỉnh cao không còn là kẻ xuất chúng nhất, mà là kẻ “sạch sẽ” nhất – những kẻ có một bản lý lịch trích ngang bóng bẩy, không một vết gợn, chưa bao giờ dám bước qua bất kỳ lằn ranh đỏ nào mà xã hội vạch ra. Những con người thực sự tài năng, có tầm nhìn và đầy khát vọng thì luôn phá vỡ các giới hạn một cách tự nhiên. Nhưng ai là kẻ không bao giờ dám vượt ranh giới? Chính là đám trai đụt và lũ tâm thần biến thái.
Thằng trai đụt hèn nhát đến mức chỉ cần nhìn thấy một lằn ranh là đã run rẩy quay đầu bỏ chạy. Nó ngoan ngoãn phục tùng như một con cừu, làm chính xác những gì thầy cô, giáo sư và xã hội sai bảo. Xã hội bảo không hút thuốc, nó không hút; bảo không uống rượu, nó không uống; bảo phải giành điểm A tuyệt đối ở những môn nó ghét cay ghét đắng, nó cũng còng lưng ra mà học. Nó phủ phục trước mọi quy tắc để đổi lấy sự an toàn. Lũ tâm thần biến thái cũng vậy, nhưng ở một đẳng cấp khốn nạn hơn. Chúng không có sự đồng cảm, chỉ biết đến lợi ích vị kỷ của bản thân, nhưng chúng cực kỳ giỏi ngụy trang và thao túng. Thằng tâm thần biết rằng để leo cao, nó phải giả vờ ngoan ngoãn tuân thủ lằn ranh khi có người nhìn, để rồi khi bóng tối buông xuống, lúc không ai để ý, nó sẵn sàng làm những trò tồi bại, điên rồ nhất để đạt mục đích.
Trong khi đó, những con người có năng lực thực sự, có nhãn quan đạo đức, có chính kiến và sự chính trực thì sao? Họ đẩy các giới hạn đến tận cùng để tìm kiếm sự đột phá, và đôi khi, họ làm đứt những lằn ranh đó. Chỉ cần một sai lầm nông nổi thời tuổi trẻ ở trường học hay đại học, một vết nhơ nhỏ sẽ bị khắc lên hồ sơ và vĩnh viễn đóng sập cánh cửa thăng tiến của họ. Hãy nhìn vào giảng đường đại học phương Tây hiện nay – nơi bảo thủ và độc hại nhất, nơi mà chỉ cần một sinh viên dám hoài nghi hay phản biện lại những giáo điều của chúng, sự nghiệp học thuật của kẻ đó coi như bị bức tử ngay lập tức. Những bộ óc vĩ đại nhất bị gạt ra rìa, nhường chỗ cho lũ trai đụt và đám tâm thần biến thái dắt tay nhau lên đỉnh cao quyền lực.
Và chuyện gì sẽ xảy ra khi một gã trai đụt lên làm lãnh đạo? Bản chất của trai đụt là không bao giờ biết lãnh đạo, nó chỉ biết làm theo những gì đám đông muốn hoặc những gì kẻ khác sai khiến để duy trì sự mến mộ rẻ tiền. Thử nhìn Barack Obama mà xem – một kẻ trai đụt đến mức vô hạn, gã đụt tối thượng chưa từng dám có một lập trường riêng hay một tầm nhìn đạo đức thực sự nào. Gã luôn toe toét miệng cười, ra rả về “hi vọng và thay đổi”, nhưng cuối cùng thì cuộc sống của đại đa số người dân có khá lên chút nào không? Không, gã chỉ là một con rối ngoan ngoãn không hơn không kém. Bên cạnh lũ trai đụt nhu nhược là những tên tâm thần biến thái máu lạnh nắm quyền, giống như Cuomo ở New York – kẻ sẵn sàng ký những sắc lệnh đẩy hàng ngàn người già ở các viện dưỡng lão vào chỗ chết trong đại dịch, để rồi sau đó thản nhiên viết một cuốn sách tự ca tụng công trạng vĩ đại của mình. Sự tàn nhẫn và trơ trẽn đó chính là bộ mặt thật của những kẻ đang điều hành xã hội.
Bi kịch lớn nhất của thời đại chúng ta là một hệ thống cứng nhắc, giáo điều và tàn nhẫn đến mức cực đoan. Nó không có một chút linh hoạt hay sự bao dung nào cho những sai lầm trải nghiệm của tuổi trẻ. Hệ thống này triệt tiêu hoàn toàn những người đàn ông có bản lĩnh, có sự dũng cảm để làm những điều đúng đắn dù phải chịu búa rìu dư luận. Thay vào đó, nó dung túng cho lũ tâm thần chỉ biết vơ vét tiền bạc, quyền lực, danh vọng cho bản thân và mặc kệ sự suy thoái lâu dài của quốc gia. Nó nuôi dưỡng đám trai đụt không bao giờ dám tự mình đứng mũi chịu sào vì dòng máu anh hùng đã bị gột rửa sạch sẽ khỏi cơ thể chúng.
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên đầy biến động và nguy hiểm, nơi xã hội tha thiết cần những nhà lãnh đạo có gai, có sự can trường và có bản lĩnh để đưa ra những quyết định đau đớn nhưng có lợi cho tương lai. Thế nhưng, cái hệ thống từng vận hành rất tốt từ sau Thế chiến thứ hai giờ đây đã hoàn toàn bại liệt. Nó không còn khả năng sản sinh ra những vĩ nhân nữa. Nó chỉ còn là một cái nhà máy sản xuất hàng loạt lũ trai đụt và những kẻ tâm thần biến thái. Một nền văn minh được dẫn dắt bởi hai loại cặn bã này là một nền văn minh đã bị tuyên án tử và đang lao đầu xuống vực thẳm diệt vong. Bạn không tin tôi ư? Chẳng sao cả, cuối cùng thì, bạn chỉ cần chống mắt lên mà chờ xem cái kết thảm khốc của phương Tây.
