BẠO LỰC CHÍNH TRỊ Ở TÂY PHƯƠNG

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Hôm nay, tôi muốn vạch trần cho bạn thấy một sự thật trần trụi và đau đớn về thứ gọi là bạo lực chính trị. Gia đình tôi bám rễ ở mảnh đất Nam Mỹ từ thế kỷ 16, nên tôi chẳng lạ gì cái mùi máu và nước mắt của trò chơi vương quyền này. Bất kỳ ai lớn lên ở Nam Mỹ đều hiểu thấu cái bản chất bẩn thỉu của nó. Hãy mở mắt ra mà nhìn: bạo lực chính trị, 99%, chính là công cụ đắc lực trong tay lũ chính trị gia. Bản chất của cái guồng quay này là sự ký sinh lẫn nhau – chính trị gia bảo kê cho lũ bạo động, và ngược lại, lũ bạo động dùng nắm đấm để dọn đường cho chính trị gia leo cao.

Bạn phải hiểu rằng bạo lực chính trị được chia làm hai loại rõ rệt. Loại thứ nhất là bạo động tự phát – khi nỗi uất hận của người dân bị đẩy đến đường cùng, giống như giọt nước tràn ly sau một sự cố bùng nổ. Vụ bạo động Rodney King năm 1992 ở Mỹ là một minh chứng điển hình; khi đó tôi đang sống ở Washington, tận mắt chứng kiến mọi thứ qua màn hình và nó thực sự là một mồi lửa tự phát khi lòng dân đã quá căm phẫn, không có ai đứng sau giật dây cả. Nhưng loại thứ hai mới là thứ đáng sợ, thứ kịch bản tàn nhẫn được lên kế hoạch tỉ mỉ từ trước, giống hệt những gì đã càn quét nước Mỹ suốt mùa hè qua. Đó không phải là tự phát, đó là một vở kịch có đạo diễn, nơi người ta thấy những pallet gạch được xếp sẵn một cách có chiến thuật tại các giao lộ trước khi bạo loạn nổ ra.

Đau đớn thay, giữa cảnh nhà cửa tan hoang, các cơ sở kinh doanh của những người dân vô tội bị đập phá, thiêu rụi, thì lũ chính trị gia khốn nạn lại lên tiếng dung túng, coi đó là hành động “chính đáng”. Lũ truyền thông bẩn thỉu – những con chó săn tuyên truyền của chúng – thì tìm mọi cách để tẩy trắng. Bạn chắc vẫn chưa quên đoạn video kinh điển về gã phóng viên đầu trọc đeo kính, đứng thản nhiên nói về “một cuộc biểu tình ôn hòa” trong khi ngay sau lưng gã, ngọn lửa từ cửa hàng Wendy’s đang ngùn ngụt thiêu cháy cả bầu trời đêm. Sự trơ trẽn và đạo đức giả đó chính là thứ thuốc độc đang gặm nhấm xã hội này. Cuối cùng thì, mối quan hệ giữa chính trị gia và lũ bạo loạn là gì? Gã chính trị gia sẽ dùng quyền lực để đảm bảo lũ tay sai phe mình không bị bắt, hoặc nếu có bị xích thì cũng được thả ra mà không phải hầu tòa. Đổi lại, lũ côn đồ đó sẽ đi khủng bố, đe dọa và dập tắt bất kỳ tiếng nói đối lập nào của đối phương.

Nhớ cho kỹ, mục đích tối thượng của bạo lực chính trị chưa bao giờ là phá hoại của cải – đó chỉ là tổn thất phụ bên lề. Mục đích thực sự của nó là dùng nỗi sợ hãi để cào xé tâm lý, làm tê liệt ý chí và bức tử mọi phe đối lập. Nó buộc bạn phải câm miệng và run rẩy trước nòng súng và gạch đá. Một chính trị gia lọc lõi sẽ chẳng bao giờ dại dột lộ mặt nhúng tay vào vũng bùn này. Hắn sẽ dùng một gã trợ lý, gã trợ lý đó lại quen một gã trung gian, và gã trung gian đó mới là kẻ giật dây lũ đầu gấu đường phố. Đó là bài học vỡ lòng về mưu đồ chính trị mà những kẻ ngây thơ như bạn cần phải tỉnh ngộ: kẻ thủ ác thật sự không bao giờ để dính một vết máu trên tay.

Sự tàn nhẫn chưa dừng lại ở đó. Khi phe đối lập vô tình có một hành động phản kháng nhỏ nhặt, guồng quay quyền lực sẽ nghiền nát họ như một cỗ máy. Chúng sẽ điều động cảnh sát đàn áp, dùng bộ máy truyền thông để bôi nhọ, biến họ thành những con quỷ khát máu nhất lịch sử, dù thiệt hại họ gây ra chẳng thấm tháp gì so với sự tàn phá của phe mình. Phe của chúng có thể thiêu rụi hàng chục thành phố, nhưng chỉ cần phe đối lập nhổ một bãi nước bọt lên vỉa hè, chúng sẽ lồng lộn lên như thể nền dân chủ đang sụp đổ, quốc gia đang lâm nguy để diễn trò trước ống kính camera. Mục đích là để hủy hoại hoàn toàn uy tín của đối phương, trong khi bạo lực của phe mình thì được hợp thức hóa. Khi bạo lực của bạn được dung thứ còn đối thủ thì bị trừng phạt, bạn chính là kẻ nắm quyền sinh quyền sát.

Hãy nhìn vào cái cách chúng khủng bố gia đình của Tucker Carlson hay Nghị sĩ Hawley để thấy sự khốn nạn thấu xương. Đám Antifa đến tận nhà gào thét, dọa dẫm khiến người vợ tội nghiệp phải ôm những đứa con thơ trốn biệt trong tủ quần áo khi người chồng đi vắng. Mục đích của chúng không phải là làm Tucker sợ hãi mà lùi bước – vì nếu ông ta lùi bước, sự nghiệp và danh tiếng của ông ta sẽ tan thành mây khói. Mục đích thật sự của đòn bạo lực tâm lý này là để dằn mặt tất cả những ai có ý định đứng về phía ông ta. Chúng muốn cô lập mục tiêu, khiến những đồng minh tiềm năng vì quá sợ hãi cho gia đình mình mà phải lùi lại, bỏ mặc nạn nhân cô độc giữa trận chiến. Đó là đòn chí mạng của bạo lực chính trị: bẻ gãy sự đoàn kết bằng nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.

Nhìn lại sự kiện ngày 6 tháng 1 xem, đó thực chất là một sự bùng nổ uất hận tự phát của hàng trăm ngàn con người lặn lội từ khắp đất nước vì họ tin rằng lá phiếu của mình đã bị đánh cắp. Cho dù bạn có đồng ý với họ hay không, nỗi đau và sự phẫn nộ của họ là có thật. Họ không hề thiêu rụi Washington như cái cách đám bạo động mùa hè đã làm, họ khá lịch sự và gọn gàng, chỉ vào điện Capitol chụp vài bức ảnh tự sướng, cùng lắm là bê đi một cái bục phát biểu. Việc một tòa nhà an ninh tối cao như vậy lại để một đám người đi vào dễ dàng không một lớp an ninh kiểm tra kim loại thực sự là một dấu hỏi lớn. Vậy mà, họ bị đóng đinh là những kẻ phản quốc, là lũ phát xít, là tội đồ phá hoại dân chủ. Tất cả nằm trong một kịch bản đã được viết sẵn để triệt hạ tận gốc mọi mầm mống phản kháng.

Cái kịch bản cũ rích này đã diễn đi diễn lại ở Nam Mỹ suốt hàng thế kỷ qua, bởi cả phe tả lẫn phe hữu, và cái kết của nó luôn luôn là một thảm kịch đẫm máu. Người Mỹ hay người phương Tây các bạn có thể chưa quen với điều này, nhưng một kẻ dày dạn sương gió như tôi biết rất rõ hồi kết của bộ phim này. Cái kết luôn là: phe nào tàn nhẫn hơn, sẵn sàng dùng bạo lực hơn, phe đó sẽ chiếm quyền kiểm soát và biến đất nước thành một bạo chúa tàn bạo với chính nhân dân của mình. Khi quyền lực được duy trì bằng bạo lực, bạo lực sẽ trở thành mục đích sống còn của nó, dẫn đến sự đàn áp và áp bức ngày càng tàn khốc hơn để giữ ghế. Một bên thì quá tàn nhẫn, còn bên kia thì ngu xuẩn ảo tưởng rằng “chúng ta thượng đẳng hơn thế”. Lịch sử đã chứng minh: kẻ tàn nhẫn hơn luôn luôn thắng. Điều đó đang xảy ra ngay tại nước Mỹ !

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết