(bài hơi cũ so với bối cảnh hiện tại)
Tôi ngồi đây để nói thẳng vào mặt bạn một sự thật nghiệt ngã mà không một ai trên các kênh truyền thông chính thống dám mở miệng: Đã đến lúc phải rời bỏ nước Mỹ. Hãy nhìn thẳng vào thực tại tàn nhẫn và tỉnh ngộ đi, những kẻ mang tư tưởng thổ tả đã hoàn toàn chiến thắng trên mảnh đất này. Chúng nắm giữ truyền thông đại chúng, thâu tóm các tập đoàn công nghệ khổng lồ – thứ vừa phô diễn thứ quyền lực đáng sợ để bịt miệng người dân những ngày qua, và giờ đây chúng nuốt trọn cả ghế Tổng thống lẫn lưỡng viện Quốc hội. Bạn có thể gào thét, khóc lóc rằng cuộc bầu cử là gian lận, là bất công, nhưng cuối cùng thì cuộc đời này chưa bao giờ công bằng. Điều duy nhất một gã đàn ông bản lĩnh có thể làm là nhìn thẳng vào hiện thực tan hoang, ngưng than vãn như một đứa trẻ và đưa ra quyết định sinh tử cho cuộc đời mình.
Nhớ cho kỹ, bên chiến thắng không hề giấu diếm ý định sẽ thanh trừng và khủng bố tinh thần những kẻ đối lập. Lãnh đạo của chúng, Joe Biden, đã tuyên bố công khai về các biện pháp ưu tiên cho các nhóm thiểu số, người da màu và phụ nữ, chà đạp lên quyền lợi của những người còn lại – mà cụ thể ở đây là đàn ông da trắng. Đây chính là định nghĩa trần trụi nhất của một hệ thống phân biệt chủng tộc có cấu trúc, khi chính phủ dùng luật pháp để ban phát đặc quyền cho chủng tộc này và tước đoạt từ chủng tộc khác. Chúng đang reo hò, phấn khích thực hiện những cuộc thanh trừng tư tưởng từ học đường, đại học cho đến các văn phòng chính phủ và tập đoàn lớn. Một hệ tư tưởng nhồi sọ nham hiểm đang được dựng lên để biến những nhóm thiểu số thành những thiên thần không thể chạm tới, còn những ai không thuộc nhóm đó nghiễm nhiên bị dán nhãn là quỷ dữ – những kẻ sẽ phải trải qua các buổi đấu tố nhục nhã để chứng minh mình vô tội, dù bạn thừa biết chẳng ai có thể chứng minh một điều mình không phạm phải.
Chính quyền Biden-Harris đã tuyên chiến công khai với Hiệp hội Súng trường Quốc gia (NRA) vì mục tiêu tối hậu của chúng là tước đoạt hoàn toàn quyền tự vệ và sở hữu vũ khí của người dân. Nếu không thể xóa bỏ Tu chính án thứ hai, chúng sẽ dùng mọi thứ quyền lực bẩn thỉu để khiến việc sở hữu một khẩu súng trở thành điều bất khả thi. Hãy nhìn vào những biện pháp phong tỏa vì COVID vừa qua để thấy bản chất thực sự của trò chơi kiểm soát này. Thao túng nỗi sợ hãi để cô lập con người, khiến họ kiệt quệ và phẫn uất chính là đòn bẩy chính trị để ép người dân phải bỏ phiếu cho phe Dân chủ. Đây là một kịch bản cũ rích mà những kẻ mang danh xã hội chủ nghĩa đã diễn đi diễn lại suốt thế kỷ qua ở Nam Mỹ quê hương tôi, để rồi biến những quốc gia giàu có, sở hữu những mỏ dầu khổng lồ như Venezuela thành một bãi rác hoang tàn, một thảm kịch nhân đạo khủng khiếp. Lũ người đó chưa bao giờ quan tâm đến việc làm cho người dân giàu có hay hạnh phúc hơn; thứ duy nhất chúng thèm khát là quyền lực tuyệt đối.
Giờ đây, bạn phải tự hỏi bản thân có muốn chôn vùi phần đời còn lại trong một nhà nước toàn trị hay không. Nhiều kẻ ngây thơ ngoài kia sẽ lớn tiếng tuyên bố: “Tôi không phải là kẻ hèn nhát, tôi sẽ ở lại và chiến đấu đến cùng”. Nhưng bạn lấy cái gì để chiến đấu chống lại cả một chính phủ liên bang? Hãy nhìn vào bài học xương máu tại Waco năm 1994 để thấy rằng khi chính quyền trung ương đã coi bạn là kẻ thù, chúng sẵn sàng mang xe tăng đến nghiền nát, thiêu rụi cả ngôi nhà của bạn cùng những đứa trẻ bên trong rồi thản nhiên rũ bỏ mọi trách nhiệm pháp lý. Nước Mỹ giờ đây đã trở thành một “nhà nước toàn trị trao tay” – một bộ máy khốn nạn đã trang bị sẵn sàng mọi công cụ từ kiểm soát truyền thông, một quân đội mù quáng tuân lệnh cho đến khả năng bức hại bất kỳ ai. Những kẻ điên rồ nhất giờ đã nắm trong tay chiếc chìa khóa của bộ máy đó và chúng đang chuẩn bị mở cuộc đi săn nhắm thẳng vào hơn 74 triệu con người đã dám bỏ phiếu chống lại chúng.
Sự kiện ngày 6 tháng 1 vừa qua đang bị lũ truyền thông bẩn thỉu biến thành một cái cớ hoàn hảo, tương tự như vụ cháy tòa nhà Nghị viện Đức năm 1933 mà Adolf Hitler đã lợi dụng để thông qua các đạo luật khủng bố nội địa nhằm tước đoạt quyền tự do của công dân. Một đạo luật draconian tàn bạo hơn cả Đạo luật Yêu nước đã được chuẩn bị sẵn và sẽ sớm được thông qua để biến bạn thành một kẻ khủng bố nội địa ngay trên quê hương mình nếu bạn dám hé răng phản kháng. Bạn sẽ bị tước bỏ mọi quyền công dân, bị bắt giữ không cần xét xử và thối rữa trong một nhà ngục tối tăm nào đó. Bạn chỉ có ba lựa chọn: một là chiến đấu và chấp nhận bị nghiền nát thành tro bụi; hai là quỳ gối, cúi đầu chấp nhận các điều khoản đầu hàng nhục nhã; và ba là di cư đến một nơi mà bạn có thể tìm thấy một chút tự do tối thiểu cho bản thân.
Tôi đã nhìn thấy cái kết cục thối nát này của nước Mỹ từ những năm 90 khi còn ngồi trên ghế một trường đại học thuộc Ivy League. Tôi đã chứng kiến lũ giáo sư và sinh viên cánh tả ra sức gieo rắc những tư tưởng điên rồ, trong khi những bộ óc được coi là tinh hoa và sáng suốt nhất của thế hệ tôi lại chọn cách im lặng, nhún vai và thỏa hiệp. Khi tôi đứng lên vạch trần sự phi lý của chúng, người đời nhìn tôi như một kẻ dị biệt và bảo tôi hãy im lặng. Chính sự nhu nhược, thỏa hiệp của tầng lớp tinh hoa đã dung túng cho lũ cánh tả lớn mạnh, thâu tóm các công ty công nghệ và biến nước Mỹ thành nông nỗi này. Đó là lý do vì sao tôi đã rời bỏ nước Mỹ hơn 20 năm nay. Tôi chấp nhận sống ở những quốc gia kém phát triển hơn như Việt Nam, Cam-pu-chia, hay Ukraine, bởi vì ở đó tôi có tự do.
Cuối cùng thì, bạn không thể có cả sự tự do lẫn sự thoải mái, tiện nghi cùng một lúc; bạn buộc phải chọn một trong hai. Rất nhiều kẻ đã chấp nhận liếm gót giày của bạo chúa chỉ để đổi lấy sự tiện nghi ấm êm giả tạo, điều đó tùy thuộc vào sự lựa chọn của bạn và tôi không phán xét. Nhưng nếu bạn chọn tự do, hãy đi ngay bây giờ trước khi cánh cửa đóng sập lại. Đừng bị lừa dối bởi vài tháng tới khi nền kinh tế được mở cửa trở lại, những gói cứu trợ được ban phát và cuộc sống có vẻ như đang tốt lên. Đó chỉ là một cái gờ giảm tốc trên con đường lao thẳng xuống địa ngục mà thôi. Sau bữa tiệc kích cầu giả tạo đó, giá lương thực sẽ tăng vọt lên trời, giá xăng dầu sẽ bóp nghẹt túi tiền của bạn, người người sẽ phải bán tống bán tháo từ những thứ đồ chơi xa xỉ cho đến những chiếc xe tải, và cuối cùng là những ngôi nhà trị giá nửa triệu đô sẽ bị bán với giá rẻ mạt chỉ để đổi lấy chút tiền mặt sống qua ngày. Kịch bản của sự sụp đổ luôn bắt đầu bằng một bữa tiệc đầy mật ngọt và kết thúc bằng sự kiệt quệ, đó là quy luật bất biến của chủ nghĩa xã hội. Hãy tỉnh giấc và rời đi khi đôi chân bạn còn có thể bước.
