Hãy nhìn vào thằng John ngoài kia, một hình mẫu điển hình cho sự thối rữa của giới trẻ ngày nay. Nó có một công việc tồi tàn vừa đủ trả hóa đơn, không có tương lai, không có đàn bà, cô đơn đến phát điên. Căn phòng nó ở là một bãi rác đúng nghĩa với quần áo bẩn, đĩa bẩn và hộp pizza cũ vứt la liệt. Cứ mỗi cuối tuần, nó tự nhủ sẽ dọn dẹp, nhưng nhìn cái bãi chiến trường là nó nản, rồi lại cắm đầu vào chơi game và quay tay. Nó đã trở thành nhà vô địch Olympic trong hai bộ môn đó, thủ dâm đến mức trầy xước cả da quy đầu chỉ để tìm kiếm chút khoái cảm rẻ tiền duy nhất trong ngày.
Cuộc đời của nó là một đường thẳng băng trên máy đo điện tâm đồ – một sự tồn tại tĩnh lặng và chết chóc. Tim nó còn đập, phổi nó còn thở, nhưng linh hồn nó đã xanh cỏ từ lâu vì không có mục tiêu để hướng tới. Đêm đến, nó nằm trong bóng tối và nghĩ về cái chết, nghĩ rằng tự tử có khi lại là một lối thoát hay. Bạn có thấy hình ảnh của chính mình trong đó không? Tôi cam đoan là có, vì chính tôi và mọi người đàn ông trên đời này đều đã từng trải qua những giai đoạn cuộc đời bị mất mạch như thế.
SỰ KHỐN NẠN CỦA ĐỒNG TIỀN VÀ TRÒ BỊP CỦA BỌN TÂM LÝ HỌC
Trong cái xã hội đầy rẫy những kẻ đạo đức giả này, khi bạn kể câu chuyện đó cho đám người bình thường, họ sẽ bảo: “Ôi, bạn bị trầm cảm rồi, đi gặp bác sĩ tâm lý và uống thuốc đi!”. Họ đưa cho bạn một cái danh thiếp của gã bác sĩ chết tiệt nào đó để biến bạn thành một khách hàng trung thành, cúng tiền cho gã hằng tuần và làm giàu cho bọn tài phiệt dược phẩm. Thuốc và bác sĩ không làm bạn hạnh phúc hơn, họ chỉ làm dịu đi cái triệu chứng bề nổi. Tôi nhấn mạnh cho bạn hiểu: Không phải vì bạn trầm cảm nên cuộc sống của bạn mới bế tắc; mà chính vì cuộc sống của bạn đang bế tắc, đứng im một chỗ, nên bạn mới bị trầm cảm!
Đàn ông chúng ta giống như loài cá mập, ngừng bơi là ngừng thở, đứng im là chết. Và cái sự thối rữa này nó xảy ra ở mọi mức thu nhập, chứ không riêng gì mấy kẻ nghèo khổ. Có những gã kiếm hàng chục ngàn, hàng triệu đô một năm vẫn chịu chung một nỗi khốn khổ đó. Chính tôi, vào cuối những năm 90, khi tiền đổ vào tài khoản nhiều như nước, lại là lúc tôi đau đớn và cô độc nhất. Tôi cầm thẻ tín dụng đi quẹt vô tội vạ, mua những thứ rác rưởi mình không cần để lấp liếm sự trống rỗng, tôi đi trị liệu tâm lý nhưng chẳng ích gì, vì cái gốc rễ là một cuộc đời tù túng, mất phương hướng vẫn nằm chình ình ở đó.
BIỆN PHÁP MẠNH: ĐẬP NÁT CUỘC SỐNG HIỆN TẠI
Khi bạn thấy mình bị giam cầm trong một mê cung không có lối thoát, dù nó có nhung lụa hay rách nát, cách duy nhất là nhấc bổng cái cuộc đời đó lên và đập tan tành nó xuống sàn nhà. Đàn ông không được sinh ra để sống một cuộc đời phẳng lặng; chúng ta cần một ngọn núi để leo, một mục tiêu để chinh phục. Khi mất đi mục tiêu, sự hỗn loạn và rác rưởi sẽ tự động tích tụ, từ cái đĩa bẩn trong phòng cho đến những mối quan hệ độc hại xung quanh bạn. Mấy lão bác sĩ tâm lý sẽ bảo bạn “hãy ngồi xuống và tìm một mục tiêu mới”, nhưng đó là lời nói suông của mấy kẻ chưa từng nếm mùi đau khổ. Khi bạn đã ở trong vũng bùn, bạn chẳng nhìn thấy cái đích nào đâu mà chọn.
Chỉ có sự hỗn loạn thực sự mới tạo ra cơ hội. Khi bạn đập nát cái cuộc đời cũ, những cánh cửa mới, những con đường mới mới chịu mở ra. Điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là dám xin nghỉ việc, bán sạch đống tài sản rác rưởi đi để đổi lấy một chiếc xe rồi lao ra đường. Chính tôi đã làm thế, tôi bán hết đồ đạc trên Craigslist, leo lên chiếc Land Rover cùng con chó của mình và lái điên cuồng suốt sáu tháng trời khắp lục địa Bắc Mỹ, từ New York lên tận Alaska băng giá giữa mùa đông, rồi vòng qua bờ Tây, Texas để quay về. Chuyến đi đầy hỗn loạn và điên rồ đó đã ép tôi phải hiểu rõ bản thân mình, lôi cổ tôi ra khỏi cái vũng lầy của sự tù túng.
CẠM BẪY CHI PHÍ CHÌM VÀ BẢN ÁN TÙ CHUNG THÂN
Nhiều kẻ ngoài kia chấp nhận sống mòn vì họ sợ vứt bỏ những gì mình đã dày công xây dựng, đây chính là cái bẫy “chi phí chìm” mà tôi đã cảnh báo. Bạn tự nhủ: “Mình đã mất bao công sức để có được công việc này, căn nhà này, sao bỏ được?”. Nhưng bạn lại quên mất rằng chính cái thứ bạn cố giữ bằng được đó lại là nguyên nhân khiến bạn muốn tự tử mỗi đêm. Nó giống như một tay nhiếp ảnh gia tốn bao công sức leo lên đỉnh núi cao để chụp một bức ảnh, bức ảnh đó xấu tệ hại nhưng anh ta vẫn ép biên tập viên phải mua chỉ vì anh ta đã bỏ quá nhiều công sức để chụp nó.
Hãy nhìn thẳng vào sự thật: Cái cuộc đời mà bạn tưởng là tốt đẹp đó, thực ra chỉ là một bãi phân, và bạn phải dũng cảm vứt nó lại phía sau. Nếu bây giờ bạn đã khốn khổ với nó, thì ngày mai, tháng sau, mười năm nữa nó có tự động tốt lên không? Hay nó sẽ trở thành một bản án tù chung thân gặm nhấm bạn cho đến chết? Một người đàn ông có mục tiêu rõ ràng, dù chỉ là mở một xưởng đóng bàn ghế gỗ nhỏ nhoi, vẫn có sức sống hơn một gã có đầy đủ đồ chơi công nghệ nhưng tâm hồn đã chết. Đừng dành cả cuộc đời để chịu đựng một đường thẳng vô hồn, để rồi khi nhắm mắt xuôi tay, bạn chẳng có gì ngoài một chuỗi ngày dài cay đắng và tiếc nuối.
