Đừng tự lừa dối mình nữa. Bạn đang đổ hàng đống thời gian, công sức và tâm huyết vào một người phụ nữ để rồi chỉ được nhận lại hai chữ “bạn thân”. Cảm giác đó giống như việc bạn đã đứng sát vách cửa thiên đường nhưng thực tế lại đang ở cách xa vạn dặm, bởi vì mối quan hệ bạn đang xây dựng hoàn toàn khác biệt với những gì bạn khao khát. Bạn đang tự đào hố chôn chính mình trong một cái danh mục mà ở đó, sự hấp dẫn giới tính bằng không.
Sai lầm chí mạng của đại đa số đàn ông là cố gắng trở nên tử tế, thân thiện và lịch thiệp với hy vọng cô ấy sẽ dùng logic để suy luận rằng: “Anh này tốt quá, chúng ta có nhiều điểm chung, anh ấy là lựa chọn hợp lý để yêu”. Quên cái tư duy đó đi. Phụ nữ không phải là những cỗ máy logic. Họ là sinh vật của cảm xúc, và thứ duy nhất họ phản hồi là sự kích thích về mặt cảm giác. Nếu bạn quá logic, bạn đã thua ngay từ vạch xuất phát.
Hãy nhìn vào thực tế tiến hóa: phụ nữ luôn tìm kiếm những kẻ có vị thế cao, những gã “alpha” trong bộ lạc. Kẻ mạnh thì không cần phải cố gắng tử tế với tất cả mọi người để được chấp nhận. Nhìn lại thời đi học mà xem, gã mọt sách luôn khép nép, chiều chuộng mọi người thì bị coi thường, trong khi gã lãng tử bất cần lại khiến đám đông phát cuồng. Khi bạn quá tốt và quá cố gắng, bạn đang phát đi một tín hiệu thảm hại rằng: “Tôi chẳng có lựa chọn nào khác, tôi không có bạn bè, và tôi đang cầu xin sự chú ý của cô”.
Con người rất lười suy nghĩ, họ thường đánh giá bạn dựa trên các tín hiệu xã hội có sẵn. Nếu bạn tỏ ra vồn vã, khao khát được kết bạn, họ mặc định bạn là kẻ thất bại. Ngược lại, kẻ có giá trị cao là kẻ không cần nỗ lực để được yêu thích, thậm chí đôi khi còn đẩy người khác ra xa. Đó là nghịch lý của giá trị: khi bạn có quá nhiều lựa chọn, bạn không cần phải quỵ lụy bất kỳ ai. Tôi không dạy bạn cách sống giả tạo, tôi đang dạy bạn cách nhìn thấu sự vận hành của thế giới này để mà sinh tồn.
Nhiều gã ngoài kia run rẩy không dám tiến tới vì sợ mất mặt, sợ bị từ chối hoặc bị ám ảnh bởi cái văn hóa “lịch sự” thái quá đến mức coi mọi sự chủ động đều là quấy rối. Nghe này, nếu cha ông chúng ta không “quấy rối” bà tổ chúng ta bằng sự chủ động, thì bạn đã chẳng có mặt ở đây. Tôi không bảo bạn làm điều gì phạm pháp, nhưng để bước qua ranh giới từ “bạn” sang “yêu”, chính bạn phải là người bắc cầu. Đừng mong chờ phép màu nào tự xảy ra cả.
Nên nhớ, phụ nữ chịu áp lực xã hội khủng khiếp hơn bạn nhiều. Dù họ có khao khát chuyện chăn gối đến đâu – và tin tôi đi, họ khao khát chuyện đó chẳng kém gì đàn ông, thậm chí là hơn – họ cũng không bao giờ dám là người khơi mào. Nếu họ chủ động, họ sợ bị đánh giá là thiếu đứng đắn. Vì thế, họ ngồi đó, hy vọng và cầu nguyện rằng bạn sẽ hành động. Nếu bạn cứ đứng yên như một bức tượng gỗ, họ sẽ mặc định bạn không phải là “loại đàn ông đó” và dần dần họ sẽ coi thường bạn vì đã tước đi của họ những trải nghiệm cảm xúc hưng phấn.
Bạn phải là người gánh vác trách nhiệm “tình dục hóa” cuộc trò chuyện. Không cần phải thô lỗ, hãy bắt đầu bằng những lời khen ngợi tinh tế nhưng có sức nặng về ngoại hình của cô ấy. Nếu cô ấy phản ứng tốt, đó là đèn xanh để bạn tiến thêm một bước. Nếu cô ấy dè chừng, hãy lùi lại, bình tĩnh và chờ thời điểm khác. Một lời từ chối ban đầu không có nghĩa là dấu chấm hết, nó chỉ là tín hiệu để bạn điều chỉnh lại chiến thuật và tốc độ của mình mà thôi.
Hãy học cách trêu đùa một cách bản lĩnh. Những câu nói kiểu “Em trông cũng dễ thương đấy, dù hơi nghịch ngợm một chút” hay “Anh với em chắc chắn là không hợp nhau đâu” thực chất là một lời thách thức đầy quyến rũ. Bạn đang đẩy họ ra nhưng đồng thời lại đặt vấn đề về một “mối quan hệ” lên bàn cân. Phụ nữ muốn một người đàn ông là một thử thách để họ chinh phục, chứ không phải một con cún con luôn vẫy đuôi đồng ý với mọi thứ họ nói.
Sự đụng chạm thân thể cũng là yếu tố bắt buộc. Bắt đầu từ những việc nhỏ như một cái chạm tay, một cái ôm xã giao và quan sát phản ứng. Bạn không cần phải hùng hục lao vào như một kẻ biến thái, hãy luôn quan sát và hiệu chuẩn. Nếu cô ấy hưởng ứng, hãy lấn tới. Nếu cô ấy e dè, hãy giãn ra. Mấu chốt là tạo ra sự kịch tính (tension). Nếu bạn cứ huỵch toẹt “Anh yêu em”, “Em là tất cả”, bạn đã giết chết bộ phim ngay từ đoạn mở đầu. Không có sự bí ẩn, không có sự khao khát, thì cũng chẳng có sự hấp dẫn.
Phụ nữ cần cảm giác “Lúc gần lúc xa” (Push-Pull). Đừng để cô ấy biết chắc chắn kết thúc của câu chuyện. Hãy để cô ấy phải tự hỏi liệu bạn có thực sự thích cô ấy hay không. Điều này tạo ra sự phấn khích và thôi thúc họ phải nỗ lực để có được bạn. Nếu bạn không thể nói về chuyện tình cảm hay tình dục với một người phụ nữ, thì làm sao bạn có thể thực hiện nó với họ? Hãy can đảm lên, gánh vác lấy vai trò của mình, hành động và điều chỉnh. Cô ấy sẽ không làm thay phần việc của bạn đâu. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự hèn nhát của một “người bạn tốt”.
