Gần đây tôi có mua cuốn sách của Greta Thunberg vì tò mò muốn xem bộ não của một “nhà hoạt động khí hậu” 16 tuổi thì có cái gì sâu sắc. Cho những ai chưa biết, thì Greta là một con bé người Thụy Điển bỗng dưng nổi như cồn nhờ cái trò bỏ học để đi biểu tình giải cứu khí hậu. Nghĩ mà nực cười, thời tôi còn trẻ, tôi bỏ học là để đi hút cỏ hoặc tìm một cuốn sách tử tế mà đọc, chứ chưa bao giờ tôi đủ độ hoang tưởng để lấy cái cớ biến đổi khí hậu ra làm bình phong che đậy sự lười biếng của mình. Nhưng bạn nhìn xem, từ cái trò hề trốn học đó, hình ảnh của con bé này bỗng chốc được thổi phồng lên trên khắp thế giới như một vị thánh. Nhìn thẳng vào sự thật đi, con bé đó chẳng có gì thu hút, thậm chí trông còn dị hợm, và tôi tin chắc nó chỉ là một con rối bị giật dây bởi những bàn tay đứng sau, nhưng chuyện đó lát nữa tôi sẽ mổ xẻ cho bạn tỉnh ngộ. Cái tôi muốn ném vào mặt bạn ở đây là bản chất của cuốn “sách” mà nó viết, thực chất chẳng phải sách vở gì cho cam, mà chỉ là một mớ thu thập những bài diễn văn rẻ tiền với những cái tiêu đề rỗng tuếch, nghe thì có vẻ triết lý sâu xa nhưng bên trong hoàn toàn là một khoảng không vô nghĩa.
Tôi đã đọc ngấu nghiến cái thứ rác rưởi đó từ đầu đến cuối chỉ trong vòng năm phút trên một chuyến bay, và để tôi nói cho bạn nghe, bài diễn văn nào của nó cũng nhai đi nhai lại đúng mấy cái luận điểm cũ rích. Đầu tiên là bài ca “tôi chỉ là một cô bé Thụy Điển tội nghiệp”, tiếp đến là “hãy lắng nghe chúng tôi”, rồi đến điệp khúc “khủng hoảng, khủng hoảng và khủng hoảng”, rồi “khoa học bảo thế”. Và cái điều khiến một kẻ già đời như tôi khinh bỉ nhất chính là cái lập luận: “Người trẻ chúng tôi biết tuốt”. Cái tư duy đó nó cứ cào xé, chọc điên tôi vì tôi đã từng đi qua cái tuổi trẻ trâu đó, cái thời mà tôi tự cao tự đại, tưởng mình là rốn vũ trụ nhưng thực chất chỉ là một kẻ ngu xuẩn, dốt nát và ngây thơ đến nực cười. Con bé này cũng vậy, nó là một kẻ vô tri chính hiệu nhưng lại mang ảo tưởng sức mạnh của một đấng cứu thế. Hai luận điểm cuối cùng của nó cũng rỗng tuếch không kém: “Chính trị của các người lỗi thời rồi” và “Chủ nghĩa tư bản là xấu xa”, để rồi kết thúc bằng một lời đe dọa nặc mùi kích động rằng nếu không hành động cực đoan ngay lập tức thì thế giới sẽ diệt vong.
Nhớ cho kỹ, nó hoàn toàn không đưa ra được bất kỳ một giải pháp thực tế nào, bởi vì tất cả những gì nó thốt ra chỉ là thứ tuyên truyền mị dân, một kiểu tư duy tôn giáo cuồng tín chứ chẳng có tí chất xám nào cả. Nó đang đóng vai Joan of Arc, một “Thánh Greta của phong trào biến đổi khí hậu” để đòi hỏi một sự thay đổi cực đoan mà chính nó cũng không biết phải làm thế nào. Thậm chí, khi nó cố rặn ra một “chính sách”, thì cái chính sách đó ngu xuẩn đến mức không ngửi nổi, chẳng hạn như việc đòi xóa sổ hoàn toàn khí CO2 trong khí quyển. Bạn có biết chút gì về khoa học không, hay đầu óc bạn cũng rỗng tuếch như đám đông ngoài kia? Một kẻ học lịch sử và triết học như tôi còn biết rằng nếu không có CO2, mọi loài thực vật, cây cối, tảo biển trên Trái Đất này sẽ chết sạch trong vòng bốn tháng vì chúng lấy đâu ra thức ăn. Nếu bạn có bao giờ tranh luận với mấy đứa cuồng khí hậu, cứ hỏi chúng có muốn xóa sổ CO2 không, nếu chúng bảo “có”, bạn hãy vả thẳng vào mặt chúng cái sự thật tàn nhẫn đó để thấy chúng ngu muội đến mức nào.
Con bé Greta đó không biết điều này, và đám đông đang tung hô nó ngoài kia cũng mù quáng y như vậy, tạo nên một sự cuồng loạn tập thể ghê tởm. Người ta tôn sùng nó như một thánh sống, và đứng sau nó là cái lũ “Extinction Rebellion” – một lũ cực đoan, điên rồ cố tình làm tê liệt London vào giờ cao điểm, khiến những người lao động chân chính phải phẫn nộ. Lũ đó là một lũ đạo đức giả, thuộc tầng lớp thượng lưu, trung lưu có điều kiện nhưng lại thích đi ban phát bài học đạo đức, bắt người nghèo phải chịu khổ để chúng được thỏa mãn cái trò làm màu nhân đức. Và Thánh Greta chính là biểu tượng được chúng dựng lên để thờ phụng. Nhưng bạn hãy mở mắt ra mà nhìn vào lịch sử đi, nhìn xem kết cục của Joan of Arc đời thực như thế nào? Nàng ta đã bị chính Giáo hội Công giáo thiêu sống trên giàn hỏa thiêu, một cái kết không thể bi thảm hơn. Và tôi dám cá với bạn rằng, trong một tương lai không xa, chính cái phong trào xanh kia, chính cái lũ cánh tả kia sẽ là những kẻ đầu tiên châm lửa thiêu sống Greta trên giàn hỏa thiêu dư luận, vì nó suy cho cùng chỉ là một sản phẩm nhân tạo được bơm thổi lên mà thôi.
Tôi dám cá là bản thân con bé đó cũng chẳng tin vào những gì mình nói, và cái bài diễn văn đầy giận dữ của nó tại Liên Hợp Quốc với câu hỏi “Sao các người dám cướp đi tuổi thơ của tôi?” thực chất là một sự phóng chiếu tâm lý nhắm thẳng vào cha mẹ nó, chứ chẳng phải lũ chính trị gia nào cả. Sự căm hận, gương mặt vặn vẹo vì giận dữ của nó không phải là biểu hiện của một con người bình thường đấu tranh cho một lý tưởng trừu tượng, mà đó là nỗi uất hận xương tủy của một đứa trẻ bị cha mẹ bóc lột, thao túng đến mức kiệt quệ như cái cách người ta từng hủy hoại ngôi sao nhí Leif Garrett ngày trước. Nếu 5 năm nữa có một kẻ du hành thời gian đến bảo tôi rằng Greta từng bị cha mẹ bạo hành, tôi sẽ chẳng mảy may ngạc nhiên vì tôi đã nhìn thấu cái kịch bản thối nát đó từ lâu rồi. Hãy nhìn kỹ khuôn mặt của nó đi, một khuôn mặt quá nhỏ so với cái đầu dị dạng, và mỗi khi nó biểu cảm, các đường nét lại bất đối xứng – đó là dấu hiệu kinh điển của hội chứng ngộ độc rượu ở thai nhi do người mẹ uống rượu khi mang thai. Cha mẹ nó là ai? Một lũ ủng hộ Antifa cực đoan, khoác lên mình chiếc áo phông của tổ chức bạo lực đó để che đậy sự mục ruỗng bên trong gia đình mình.
Cuối cùng thì, đám người lớn ngoài kia chẳng có ai thực sự quan tâm đến con bé Greta đó đâu, chúng chỉ đang lợi dụng nó, lợi dụng phong trào môi trường để làm màu đạo đức, để chứng tỏ bản thân là những kẻ thanh cao trong cái xã hội đầy giả tạo này. Thay vì trốn học và đi biểu tình vô nghĩa, bạn hãy tỉnh lại đi, đừng để mình trở thành những con thiêu thân cho những đức tin rác rưởi đó. Hãy phớt lờ Greta Thunberg, cứ để con bé đó tự sụp đổ dưới sức nặng của cái vương miện giả tạo mà người ta đội lên đầu nó, một cây thập giá quá sức chịu đựng đối với một đứa trẻ. Hãy xót thương cho số phận của nó, nhưng phải tỉnh táo để căm phẫn lũ kền kền đứng sau đang giật dây, bóc lột nó để trục lợi, thậm chí có cả bàn tay của George Soros trong cái vũng bùn này nữa. Lũ cánh tả luôn có thói quen dùng trẻ con làm lá chắn thịt, nhưng bạn nên nhớ, lá chắn thì luôn là thứ hứng chịu đạn đao đầu tiên. Hãy chống mắt lên mà xem cái bi kịch cuộc đời đang chờ đón con bé tội nghiệp đó, vì nhớ cho kỹ, nó sẽ bị chính những kẻ đang tâng bốc nó hôm nay đem đi thiêu sống trên giàn hỏa thiêu khi hết giá trị lợi dụng.
