LinkedIn VÀ VĂN HÓA CÔNG SỞ DỐI TRÁ

TÀI LIỆU CHUYÊN GIẢI NGU CHO CON GÁI (CLICK)
XEM VID PREMIUM CỰC HAY MIỄN PHÍ
NGƯỜI MỚI NÊN ĐỌC
ỦNG HỘ KEODAU.NET

Hãy để tôi vạch trần cho bạn thấy cái sự thật dơ bẩn của cái gọi là văn hóa công sở, những lời dối trá trên LinkedIn và trò hề làm đẹp sơ yếu lý lịch để kiếm một công việc ngoài đời thực. Với tư cách là một kẻ từng lăn lộn nhiều năm trong giới tập đoàn lớn tại Mỹ trước khi tự xây dựng cơ nghiệp vợt gái chuyên nghiệp, tôi khẳng định thẳng thắn một câu: Tôi không thèm ở lại dù chỉ một ngày trong cái môi trường công sở quái thai đó. Bạn có biết tại sao không? Vì hầu hết các tập đoàn bây giờ đã hoàn toàn bị tha hóa bởi cái tư tưởng cấp tiến (woke). Chúng điên cuồng tạo ra một cái lồng kính nhân tạo để giam cầm cuộc sống của bạn, biến bạn thành một tù nhân tự nguyện mà cứ ngỡ mình đang tận hưởng sự tiến bộ.

Nhìn cái cách các công ty khởi nghiệp và mấy tập đoàn lớn bây giờ bày đặt xây tường leo núi, phòng chơi game, đặt bàn bóng bàn rồi khuyến khích nhân viên tụ tập đi, tôi thấy nó nực cười và mỉa mai vô cùng. Chúng muốn bạn cắm mặt ở đó suốt giờ nghỉ, lê lết ở đó sau giờ làm để vắt kiệt chút thời gian riêng tư ít ỏi còn lại của bạn. Tôi thuộc trường phái cũ, và lập trường của tôi luôn rõ ràng: đi làm là để giải quyết cho xong việc nhanh nhất có thể rồi cuốn gói đi về để làm bất cứ điều gì tôi muốn. Tôi không rảnh để chơi mấy trò điện tử nhảm nhí, không rảnh đánh bóng bàn và càng không thèm thức ăn miễn phí mà chúng ban phát để mị nhân viên. Nhớ cho kỹ, đống đồ ăn miễn phí đó chỉ là miếng mồi dụ dỗ để bạn thấy tiết kiệm được vài đồng bạc lẻ rồi tự nguyện dâng hiến cả cái mạng cùi của bạn, xích chân vào văn phòng cho chúng hút máu.

Thật thảm hại khi nhìn thấy những đoạn video quảng bá của các tập đoàn thời nay, nơi lũ nhân viên phải uốn éo, diễn trò như những đứa trẻ ranh trong nhà trẻ để làm đẹp trong mắt nhà tuyển dụng. Mấy công ty startup bây giờ chẳng khác nào một cái nhà giữ trẻ cỡ bự dành cho người lớn, nơi người ta chà đạp lên lòng tự trọng của chính mình để đổi lấy sự công nhận ảo trên LinkedIn. Ngày xưa, tôi giành được vị trí tư vấn quảng cáo hàng đầu tại AT&T – một tập đoàn nằm trong top Fortune 100 – mang về cho họ lợi nhuận kếch xù, hoàn toàn bằng năng lực thực chiến, sự điên cuồng và liều lĩnh của một người đàn ông thực thụ. Còn bạn bây giờ thì sao? Bạn phải quỳ lụy trên LinkedIn, biến nó thành cái lý lịch kiểu mới, phải phơi bày toàn bộ đời tư, kết nối đủ loại tài khoản mạng xã hội để lũ nhân sự soi mói xem bạn có ngoan ngoãn và phục tùng hay không.

Cuối cùng thì, bạn cũng chỉ là một kẻ đi làm thuê, một quân cờ có thể bị đá ra đường bất cứ lúc nào không thương tiếc, vậy mà bạn lại tình nguyện để chúng thao túng tâm lý, bắt bạn phải nghĩ về công việc 24/7. Chỉ có kẻ ngu muội, ngây thơ đến đáng thương mới dâng hiến cả linh hồn và thể xác, rồi bị thay thế trong một nốt nhạc. Trừ khi đó là sự nghiệp do chính bạn làm chủ, nơi bạn ăn trọn phần ngọn của lợi nhuận, còn không, việc nghĩ về công ty từng giây từng phút là một sự sỉ nhục đối với lòng tự trọng của một con người. Đừng để áp lực đồng nghiệp ép bạn phải đi nhậu nhẹt sau giờ làm hay chơi mấy trò gắn kết tập thể vô bổ vào giờ trưa. Tôi thà về nhà nựng chó hoặc làm việc khác, còn hơn là phải nhìn những gương mặt giả tạo, ép uổng đó mỗi ngày.

Hãy nhìn vào cái bãi rác mang tên LinkedIn mà xem, đó là một sân kịch biểu diễn đạo đức giả và nịnh bợ rẻ tiền, nực cười đến mức người ta phải chế ảnh meme để giễu cợt sự tự mãn, ích kỷ của lũ users trên đó. Người ta bốc phét, tâng bốc bản thân lên tận mây xanh, làm như mình có thể đi trên nước chỉ vì thèm khát một cái gật đầu từ nhà tuyển dụng. Nhìn con bồ hai mươi tuổi của tôi đang chật vật nộp đơn qua cái nền tảng quái thai đó, lòng tôi cào xé và đau đớn thay cho thế hệ trẻ của các bạn. Chỉ mới mười năm trôi qua kể từ ngày tôi rời công sở mà thế giới này đã biến tướng thành một trò hề kinh tởm, nơi bạn phải đánh mất bản ngã, biến mình thành kẻ dối trá vĩ đại thì mới mong được người ta để mắt tới.

Tôi tạ ơn trời đất vì đã tự giải thoát bản thân, tự chủ tài chính và có thể giải nghệ bất cứ lúc nào tôi muốn mà không cần nhìn sắc mặt của bất kỳ ai. Tôi đang đứng trên đỉnh cao ở Las Vegas, tận hưởng những căn phòng khách sạn xa hoa nhất suốt cả tháng trời, sếp của tôi ngày trước cũng rất cool và để tôi tự do vì tôi luôn mang lại kết quả tối đa, chứ không phải vì tôi biết nghe lời hay biết nịnh bợ.

Nhưng bạn hãy tỉnh mộng đi, con đường làm chủ không phải là chiếc bánh ngọt dành cho tất cả mọi người; nó đầy rẫy rủi ro tài chính, áp lực nghẹt thở và đòi hỏi bạn phải cày cuốc không ngừng nghỉ. Nếu bạn không có bản lĩnh đó, bạn buộc phải chấp nhận kiếp làm thuê để nhận lương mỗi tuần, nhưng nhớ cho kỹ: đừng bao giờ để chúng tẩy não, bắt bạn từ bỏ tư duy độc lập và sống chết vì cái giá trị “woke” quái gở của chúng. Hãy giữ vững lập trường, làm đúng việc được trả lương và cút về nhà, đừng biến mình thành một sinh vật đáng thương, không có chính kiến trong cái nhà trẻ công sở nực cười ấy.

KeoDau.net - Kiếp Ngu Chấm Hết