Cách nghiên cứu chính mình, cải thiện các lập dị trong giao tiếp.
Nếu bạn háu gái nhưng ế (incel), và khi rơi vào tình trạng bất lực trong tình trường, nhớ cho kỹ: bạn đang mang những khiếm khuyết lớn – tôi gọi là khiếm khuyết về kỹ năng, chứ không phải bệnh lý. Bạn có thể nghĩ ngay rằng vấn đề của mình chỉ là không biết cách tán tỉnh hay kết nối với phụ nữ. Nhưng không, sự thật cay đắng hơn nhiều. Những điều kiện khiến bạn thất bại trước phái đẹp cũng chính là những khiếm khuyết ngăn bạn thành công trong cuộc sống và trong việc đối nhân xử thế. Nếu chuyện này chỉ dừng lại ở việc không tìm được người yêu, thì thẳng thắn mà nói, nó đã chẳng phải là vấn đề quá lớn lao. Những phẩm chất giúp bạn cuốn hút một người phụ nữ cũng chính là những năng lực giúp bạn làm chủ cuộc đời mình.
Để ý mà xem, khi đứng ở vị trí người ngoài cuộc, chúng ta luôn nhìn ra lỗi sai của kẻ khác rất dễ dàng không? Giống như việc thằng cốt nhờ bạn đọc hộ bài luận của nó. Bạn lập tức chỉ ra những điểm bất hợp lý, dù bản thân người viết cũng rất thông minh nhưng vì quá lún sâu vào quá trình viết, anh ta bị mù mờ. Đó là hội chứng “thấy cây mà không thấy rừng”.
Sai lầm chí mạng của đại đa số đực rựa thất bại là họ không bao giờ chịu bước ra ngoài để tự soi xét bản thân từ góc nhìn của xã hội. Họ không chịu nghiên cứu chính mình. Khả năng tách rời cảm xúc cá nhân để quan sát hành vi của chính mình một cách khách quan trong mọi hoàn cảnh là một năng lực cực kỳ quan trọng. Hãy nhìn những vận động viên thể thao đỉnh cao, họ sở hữu kỹ năng này ở mức thượng thừa. Họ tự tách mình ra, xem lại băng hình thi đấu để mổ xẻ từng lỗi sai, từng bước di chuyển và sửa đổi nó. Nếu không biết tự soi xét và sửa sai, bạn không bao giờ có cửa chạm tay vào chiếc cúp vô địch của cuộc đời.
Muốn biết mình thối nát ở đâu, bạn phải tự bước ra khỏi cái vỏ bọc của mình rồi nhìn ngược lại. Cũng giống như việc bạn dễ dàng nhặt sạn trong bài viết của người khác, bạn chỉ thấy rõ góc tối của mình khi đứng ở góc độ một người xa lạ. Nhờ có công nghệ ngày nay, việc này dễ như trở bàn tay. Bạn chỉ cần một chiếc máy quay, camera điện thoại hay bất cứ thiết bị rẻ tiền nào cũng được.
Hãy đặt chiếc máy quay ở góc phòng, mời một người bạn đến nhà và cứ trò chuyện như bình thường mà không cần nói cho họ biết. Hãy diễn ra thật tự nhiên như thể không có sự tồn tại của ống kính. Sau đó, hãy ngồi lại một mình và bật đoạn phim đó lên để xem lại cái bộ dạng của bạn. Trông bạn có tự tin không? Hay bạn nhìn như một kẻ đụt, vụng về và lập dị về mặt xã hội? Hãy phân tích kỹ từng nét mặt, lời nói, cử chỉ và cách bạn thể hiện. Bạn sẽ lập tức nhận ra những hành động vô tri của mình đang mang lại hiệu quả hoàn toàn ngược lại với những gì bạn nghĩ trong đầu.
Một vấn đề nghiêm trọng mà tôi quan sát được ở những gã trai đụt trên các diễn đàn là sự lệch pha khủng khiếp giữa thế giới nội tâm và hình ảnh họ thể hiện ra bên ngoài. Trong đầu, họ nghĩ mình đang thể hiện một phiên bản rất ổn, nhưng người xung quanh lại nhìn thấy một bộ dạng hoàn toàn dị hợm và bất nhất. Sự lệch pha này chính là nguồn cơn của sự thất bại. Nhiều gã xuất phát từ ý tốt, muốn tỏ ra tử tế, nhưng trong mắt người khác thì lại biến thành một kẻ biến thái, rình rập. Sự thất bại này đến từ việc thiếu kỹ năng xã hội, thiếu một hình mẫu đàn ông chuẩn mực để học theo, hoặc do mẹ đơn thân nuôi lớn. Nhưng cuối cùng thì, nguyên nhân là gì không quan trọng, quan trọng là cái hố sâu ngăn cách giữa ý định và thực tế đó đang hiển hiện và báo hại bạn.
Sự lệch pha này ảnh hưởng đến tất cả mọi người, không chừa một ai, ở những mức độ khác nhau. Ngay cả bản thân tôi, nhiều lúc tôi nghĩ mình đang thẳng thắn, trực diện thì người khác lại đánh giá tôi là kẻ ngạo mạn. Tôi muốn súc tích, ngắn gọn thì họ lại quy chụp là thô lỗ. Tôi vẫn phải đối mặt với nó mỗi ngày, nhưng đối với những kẻ bất lực trong xã hội, khoảng cách này lớn đến mức báo động.
Cách duy nhất để giải quyết là ghi hình lại và mổ xẻ nó, giống như cách các vận động viên phân tích trận đấu. Chẳng có gì phải xấu hổ hay coi đó là “gian lận” cả. Khi tôi làm những video, tôi cũng phải xem lại bản thân để chỉnh sửa từng câu từ, cách biểu cảm chưa đạt, hoặc phát huy những góc quay có hiệu quả cao. Việc tự nghiên cứu để nâng cao năng lực bản thân là biểu hiện của một người khôn ngoan, kẻ nào bảo đó là trò mèo thì chỉ là một thằng ngu.
Bên cạnh việc tự soi gương qua máy quay, hãy tìm kiếm sự đánh giá từ một người bạn thực sự tin tưởng – một người dám tát thẳng vào mặt bạn những sự thật chát chúa chứ không phải kẻ vuốt ve, nịnh bợ. Hãy hỏi thẳng họ: “Hôm trước tôi nói chuyện với cô nàng kia trông có đụt lắm không? Biểu cảm của tôi lúc đó thế nào?”. Và khi họ trả lời, hãy nuốt lấy từng lời, ngay cả khi nó như xát muối vào lòng tự trọng của bạn. Đây là bước khó khăn nhất.
Nghiên cứu chính mình là một quá trình cực kỳ tàn nhẫn vì nó ép bạn phải đối diện với sự yếu kém của bản thân. Tiếp nhận lời chê bai chưa bao giờ là dễ dàng, ai mà chẳng thích nghe những lời đường mật. Nhưng nhớ cho kỹ: đối mặt với mặt tiêu cực là con đường duy nhất để tiến bộ. Nghe chỉ trích xong không phải để đó mà để tự vấn: “Làm thế nào để dọn cái đống rác rưởi này? Làm thế nào để biến điểm yếu thành điểm mạnh?”.
Việc này trầy da tróc vẩy đấy, tôi không tô màu hồng cho bạn dễ nuốt đâu. Bản thân tôi cũng có đầy rẫy tật xấu mà tôi phải tự nhìn nhận mỗi ngày. Phát huy thế mạnh thì dễ, nhưng để sửa một thói hư tật xấu thâm căn cố đế là cả một cuộc chiến. Nhưng đó là việc bắt buộc phải làm nếu bạn không muốn làm kẻ đứng bên lề xã hội.
Ý định của bạn có thể trong sạch, tâm hồn bạn có thể thánh thiện, nhưng cuối cùng thì điều đó chẳng có ý nghĩa gì nếu cái kết quả bạn ném ra cho xã hội là một bộ dạng thảm hại. Người đời không ai có thần thông quảng đại để đọc được suy nghĩ hay nhìn thấu cái gọi là “tâm hồn đẹp” của bạn; họ chỉ phản hồi lại những gì bạn phơi bày ra trước mắt họ. Đó là quy luật bất biến của cuộc đời. Việc ngồi một chỗ than vãn rằng xã hội này nông cạn chẳng giúp ích gì cho bạn cả. Hãy nhìn một người thuận tay trái cố chấp viết từ trái sang phải, mực sẽ lấm lem hết vào tay, bạn không thể bắt cả thế giới phải thay đổi quy tắc viết chữ vì bạn được. Người ta đánh giá bạn qua hành vi. Không ai là nhà ngoại cảm cả. Vì vậy, hãy học cách kiểm soát những gì bạn đang phóng chiếu ra thế giới, điều chỉnh và nâng cấp nó lên.
Khắc cốt ghi tâm điều này: bạn không hề bị mắc một chứng bệnh vô phương cứu chữa. Thứ bạn đang dính, chỉ là một vài khiếm khuyết trong kỹ năng giao tiếp hoặc chứng sợ xã hội mà thôi. Và vì nó chỉ là khiếm khuyết, bạn hoàn toàn có thể sửa chữa, đập đi xây lại và lật ngược thế cờ.
