Bao nhiêu lần bạn gặp một cô gái, hoặc chỉ cần nhìn thấy một tấm ảnh của cô ta trên mạng, rồi bắt đầu phát điên phát cuồng vì ả? Bạn nghĩ về cô ta mọi lúc mọi nơi dù hai người chẳng hề quen biết. Đó có thể là một cô nàng người mẫu trên Instagram, kẻ mà bạn chắc chắn chưa từng gặp ngoài đời, nhưng tâm trí bạn cứ lặp đi lặp lại hình bóng đó một cách vô thức. Nhớ cho kỹ, điều này đã từng xảy ra với tôi, và nó xảy ra với mọi gã đàn ông trên đời. Ai cũng có một thời điểm trong đời đánh mất lý trí vì một người đàn bà xa lạ. Thực chất, căn bệnh này đến từ sự kết hợp của hai thứ: một là ham muốn tình dục nguyên thủy để duy trì nòi giống, và hai là bản năng đặc trưng của đàn ông – khao khát giải quyết, chinh phục và thấu hiểu mọi thứ.
Hãy nhìn lại xem, khi bạn sửa cái máy tính, cái động cơ, hay giải một bài vật lý hóc búa, bạn sẽ nghiền ngẫm về nó cho đến khi tìm ra đáp án mới thôi. Cái bản năng tập trung cao độ đến mức gần như tự kỷ đó là một vũ khí cực kỳ tối tân của đàn ông. Tôi cá là bạn cũng từng có cảm giác mọi nơ-ron thần kinh tập trung vào một điểm, ăn không ngon, ngủ không yên, rồi đột nhiên bật dậy giữa đêm vì tìm ra giải pháp. Đó là cảm giác tuyệt vời nhất của một đấng nam nhi khi vượt qua thử thách. Nhưng bi kịch bắt đầu khi cái bản năng giải quyết vấn đề đầy hữu ích đó lại giao thoa với ham muốn tình dục, khiến bạn đem toàn bộ nơ-ron thần kinh của mình đi “giải mã” một cô gái. Bạn tự hỏi phải làm thế nào để có được cô ta, làm thế nào để đưa cô ta vào đời mình, và nói thẳng ra là làm sao để lên giường với cô ta.
Sự ám ảnh này có thể hủy hoại cuộc đời bạn theo cách tồi tệ nhất. Ở mức độ trung bình của một gã trai thông thường, bạn sẽ lãng phí hàng đống thời gian vô bổ mà chẳng thu lại chút lợi ích nào. Bạn quay cuồng nghĩ về cô ta, thẩm du vô tội vạ từ ngày sang đêm, bỏ bê việc chính và biến cuộc sống của mình thành một bãi chiến trường hỗn độn. Giải pháp duy nhất cho bạn lúc này là phải đi tìm những cô gái khác, 100 cô gái khác nếu được, và thực sự lên giường với họ. Bạn phát điên vì một con ả trên mạng chẳng qua là vì bạn đang thiếu thốn tình dục và không có cơ hội tiếp cận phụ nữ mà thôi.
Có một sự thật thế này: khi bạn đổ dồn sự chú ý vào một người đàn bà, bạn sẽ tự động phớt lờ tất cả những người phụ nữ khác xung quanh. Cái bản năng tập trung vốn để giải quyết công việc nay lại phản tác dụng, nó giống như chiếc rọ che mắt bạn khỏi thực tại. Cách duy nhất để dập tắt sự ám ảnh là bạn phải chủ động gạt ả sang một bên và đi kết giao với những cô gái khác. Chẳng quan trọng họ xấu hay đẹp, hay bạn có ít hứng thú với họ thế nào. Khi bạn ngủ với một người phụ nữ bằng xương bằng thịt, sự ám ảnh về cái bóng hồng xa lạ kia sẽ giảm rồi biến mất. Đừng để bản thân trượt dài, vì những ảo tưởng đó có thể biến tướng thành hành vi nguy hiểm, hủy hoại cả danh dự của bạn lẫn người khác chỉ vì một ảo ảnh không có thật.
Muốn diệt trừ tận gốc một sự ám ảnh? Cách tốt nhất là hãy tiếp cận, hiểu rõ cô ta ngoài đời để thấy ả cũng tầm thường như bao người. Cô ta có thể chẳng thông minh, thậm chí ngớ ngẩn và nông cạn. Hồi cuối thập niên 90 ở New York, tôi từng mê mẩn một cô gái trên tạp chí Vogue, đẹp đến mức tôi suýt chảy nước dãi. Khi được một người bạn giới thiệu để gặp mặt trực tiếp, bạn biết chuyện gì xảy ra không? Cô nàng siêu mẫu đó là một kẻ ngu ngốc, thô lỗ, hành xử nam tính và hoàn toàn không có chút nữ tính nào. Cái ảo ảnh trong đầu tôi vỡ tan tành ngay lập tức và sự ám ảnh bốc hơi không một dấu vết. Thực tế tàn nhẫn luôn là liều thuốc giải tốt nhất cho những kẻ hay mộng mơ.
Nói đi cũng phải nói lại, cái cảm giác nhớ nhung, ám ảnh về một ai đó đôi khi có một sự cay đắng nhưng lại rất ngọt ngào. Đó là cái đau của sự kỳ vọng, khi trí tưởng tượng tự vẽ lên những phẩm chất hoàn hảo mà cô ta chưa chắc đã có. Hi vọng là một cảm xúc mạnh mẽ, nó có thể thúc đẩy đàn ông chinh phục đỉnh cao, nhưng riêng với phụ nữ, bạn tuyệt đối không được để hi vọng và trí tưởng tượng dắt mũi. Phụ nữ cũng chỉ là con người, họ chẳng khác gì đàn ông. Hãy nhìn những gã đàn ông xung quanh bạn xem, mười người thì được mấy người tử tế và đáng để bạn làm bạn? Chắc chỉ một hoặc hai người. Phụ nữ cũng vậy thôi, tỉ lệ những người thực sự có giá trị cũng ít ỏi như thế.
Sự cuồng si bạn đang có chỉ là một “tai nạn” trong tâm lý, một sự kết hợp lỗi giữa nhu cầu sinh lý và bản năng tập trung của bạn. Bạn có thể nuông chiều cảm xúc đó một chút để tìm kiếm sự an ủi khi cuộc đời bạn đang chạm đáy, nhưng hãy tỉnh táo kiểm soát nó. Nó giống như ma túy vậy: một liều thì quá nhiều nhưng hai liều thì không bao giờ đủ. Một chút ám ảnh có thể là liều thuốc bổ, nhưng lún sâu vào nó thì bạn đang tự tay chôn vùi cuộc đời mình đấy. Tỉnh táo lại đi!
