HUYỀN THOẠI “TRẦN THỦY TINH” VÀ SỰ THẬT VỀ SỰ KHÁC BIỆT SINH HỌC
Lại một trò lừa bịp khác mà lũ nữ quyền và các chiến binh công lý xã hội luôn ra rả vào tai bạn: “Trần thủy tinh” (Glass Ceiling). Chúng dựng lên một kịch bản hoang đường rằng có một thế lực ngầm của đàn ông đang ngồi lại với nhau để kìm hãm, không cho phụ nữ bước vào những vị trí lãnh đạo tối cao hay đạt những giải thưởng danh giá như Nobel. Chúng muốn bạn tin rằng phụ nữ chỉ được phép làm những việc tầm thường, còn miếng bánh ngon nhất thì đàn ông giữ lại cho nhau. Thực tế có phải như vậy không? Hoàn toàn không. Không có một âm mưu nào ở đây cả, tất cả chỉ là sự thao túng để phủ nhận một sự thật hiển nhiên đã được chứng minh từ thời Darwin: Sự khác biệt về độ biến dị sinh học giữa hai giới.
ĐƯỜNG CONG BELL VÀ SỰ THẬT VỀ CÁC CỰC ĐIỂM

Để tôi giải thích cho bạn hiểu một nguyên lý khoa học cốt lõi mà ngay cả các nhà học giả nữ uy tín cũng phải thừa nhận. Trên mức trung bình, trí tuệ và khả năng của nam và nữ có vẻ tương đồng, nhưng sự khác biệt thực sự nằm ở các thái cực của đường cong phân phối chuẩn. Phụ nữ có xu hướng tập trung rất đông xung quanh mức trung bình. Trong khi đó, đường cong của đàn ông lại phẳng hơn và kéo dài về hai phía cực điểm. Điều này có nghĩa là ở cả hai đầu của xã hội – từ những kẻ kém cỏi, đần độn nhất cho đến những thiên tài xuất chúng nhất – số lượng đàn ông luôn áp đảo hoàn toàn so với phụ nữ.
Chính vì vậy, bạn sẽ thấy đàn ông chiếm số đông trong số những người mắc chứng tự kỷ hoặc có vấn đề về hành vi, nhưng đồng thời, ở phe ngược lại, họ cũng chiếm tỷ lệ áp đảo 13 trên 1 trong số những người có năng lực toán học xuất chúng nhất. Để leo lên đỉnh cao của một tập đoàn lớn hay đạt giải Nobel, một cá nhân không thể chỉ dừng lại ở mức “thông minh trung bình”, mà họ phải là những bộ óc kiệt xuất ở vùng cực điểm, đi kèm với một sự ám ảnh và nỗ lực điên cuồng. Sự thiếu vắng của phụ nữ ở những vị trí này không phải do có bàn tay nào chèn ép, mà đơn giản là vì số lượng phụ nữ có sự kết hợp của các phẩm chất cực đoan đó ít hơn đàn ông rất nhiều do bản chất tiến hóa.
CÁI GIÁ PHẢI TRẢ CHO SỰ “CÔNG BẰNG KẾT QUẢ” HOANG ĐƯỜNG
Lũ nữ quyền không bao giờ chấp nhận sự định đoạt của sinh học, chúng thèm khát cái gọi là “công bằng kết quả” (Equality of outcome). Hãy nhìn vào những chính trị gia tự nhận là “trai nữ quyền” ngoài kia, họ sẵn sàng chia đều ghế trong nội các cho phụ nữ chỉ để làm màu, để chứng tỏ lập trường chính trị, bất chấp việc những người phụ nữ đó có thực sự đủ năng lực hay không. Việc ép buộc xã hội phải đạt được một kết quả cân bằng giả tạo, bất chấp quy luật tự nhiên và năng lực thực tế, là một hành động cực kỳ nguy hiểm và gây hại cho toàn xã hội.
Lấy một ví dụ thực tế nhất: ngành cứu hỏa. Một người lính cứu hỏa bắt buộc phải có thể lực để vác một khối lượng nặng tương đương một cơ thể người ra khỏi đám cháy. Về mặt sinh học, số lượng phụ nữ có đủ thể hình và sức mạnh để làm việc đó là cực kỳ hiếm hoi so với đàn ông. Thế nhưng, để thỏa mãn cái ảo tưởng của lũ nữ quyền, người ta hạ thấp tiêu chuẩn để đưa phụ nữ vào những vị trí đó. Hậu quả là gì? Khi thảm họa xảy ra, họ không đủ sức cứu người, dẫn đến cái chết của nạn nhân và thậm chí là của chính họ. Đó là bi kịch đau lòng được tạo ra chỉ để phục vụ cho một lý thuyết chính trị rác rưởi. Đừng để những khẩu hiệu nhân đạo giả tạo làm mờ mắt, sinh học là thực tế, và kẻ nào từ chối thực tế sẽ phải trả giá bằng mạng sống.
